Thư ký Trần nắm chặt tay, kiềm chế xoay người mặt đối diện phòng khách.
Không nhìn thì sẽ không ngứa tay, anh ta là một thư ký vàng có chừng mực.
Ninh Kỳ An không biết tâm tư của thư ký Trần, cậu muốn nói, thịt này, nước sốt này, thật tuyệt!
Ăn no, Ninh Kỳ An khó hiểu nhìn thư ký Trần đang ngây người nhìn phòng khách, nhắc anh ta một tiếng.
Thư ký Trần, anh phải đi rồi.
Cậu còn muốn đi vườn bách thú với Bạch Đồ, đâu thể cho người ta leo cây.
Còn việc về thế nào ư? Ninh Kỳ An tỏ vẻ đã có diệu kế.
Cậu nhớ ra cửa lớn còn có khóa mật mã, để buổi chiều trốn đi lần nữa, cậu phải chuẩn bị chu toàn, không biết lúc nào sẽ cần dùng.
Thư ký Trần thu dọn hộp đồ ăn, lại đổ chai nước sạch vào bát nước của hồ ly trên ban công, nhìn đồng hồ, đã qua nửa giờ, phủi phủi vạt áo chuẩn bị rời đi.
Hồ ly kéo một cái đuôi lớn đi theo anh ta ra cửa, thư ký Trần chưa từng nuôi thú cưng, còn tưởng hồ ly không nỡ anh ta đi, giọng nói dịu dàng không ngớt: "Chiều tôi còn đến nữa."
Hồ ly nũng nịu kêu một tiếng, làm tim thư ký Trần sắp tan chảy.
Lúc này anh ta mới hiểu vì sao sếp Tần lại quan tâm con hồ ly này đến thế.
Cửa thong dong mở ra, chân trước thư ký Trần vừa bước ra, hồ ly đã chen ra khỏi cửa sau lưng.
Thư ký Trần hiểu ý, hỏi: "Mày muốn ra ngoài đi dạo à?"
Nói xong anh ta tự giễu cười, hồ ly đâu có nghe hiểu tiếng người, nói mấy cái này làm gì?
Thư ký Trần chỉ vào khe cửa, giọng nghiêm túc: "Vào trong, không được ra."
Sếp nhỏ không sắp xếp cho anh ta việc dắt đi dạo, chỉ sắp xếp anh ta tới chăm sóc ăn uống, anh ta cũng không làm việc ngoài nhiệm vụ.
Hơn nữa công ty còn có việc chờ anh ta về xử lý, giờ không có nhiều thời gian lãng phí.
Giọng nói đối phương đột nhiên thay đổi, Ninh Kỳ An chớp mắt, thân mình đã hoàn toàn chui ra cửa, cậu nhìn theo hướng ngón tay, sau lưng nhấc chân dùng sức giẫm một cái, cửa kẽo kẹt đóng lại, kín mít.
Thư ký Trần: "... Tôi không có ý đó."
Không phải, anh ta so đo với hồ ly làm gì?
Thư ký Trần đành phải đi lên nhập lại mật mã mở cửa, không hề chú ý đến con hồ ly bên cạnh đang tập trung nhìn chằm chằm anh ta.
Nói đúng hơn, là nhìn chằm chằm vị trí ngón tay anh ta dừng trên màn hình mật mã.
009007
Mật mã, thu hoạch thành công!
Thư ký Trần mở cửa, quay đầu lại đã thấy hồ ly nheo mắt cười hì hì, không biết tả thế nào, chỉ thấy sau lưng lạnh toát, cứ như vô tình để lộ bí mật công ty vậy.
Anh ta chỉ vào trong nhà, giọng kiên quyết hơn: "Vào trong!"
Lần này hồ ly nghe lời, dựng tai biến thành tai máy bay, chạy vào nhà.
Thấy bóng dáng nhỏ bé có chút cô đơn kia, thư ký Trần bỗng thấy áy náy.
Anh ta có phải quá hung dữ không, hồ ly chỉ muốn ra ngoài đi dạo, đâu phải trốn đi mất hút, một mình nó trong nhà, cô đơn lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!