Tần Niệm rón rén bước vào nhà, nghĩ bụng phải nhanh chóng vào phòng, tránh để chị gái và A Li phát hiện.
Nhưng đúng là ghét của nào, trời trao của đó. Cô vừa vào đến cửa thì đụng mặt hai người đang đi xuống lầu.
Tần Niệm chỉ muốn tàng hình ngay lập tức. Cô chột dạ nói: "Hôm nay không phải ngày đi làm, sao hai người dậy sớm thế?"
Không đợi cả hai trả lời, cô vuốt thái dương, giả vờ mệt mỏi: "Ôi, tối qua uống say quá, ngủ luôn ở khách sạn. Tiếc là em ngủ không quen giường, không thoải mái chút nào. Thôi, em về phòng ngủ tiếp đây, hai người cứ tự nhiên nhé!"
Nói rồi, cô kéo lê chiếc váy, bước đi một cách vụng về, chạy thẳng vào phòng, bỏ lại hai người muốn nói lại thôi.
Dì Triệu từ bếp đi ra, dọn bữa sáng lên bàn, liếc nhìn phòng Tần Niệm. "Không biết là say thật hay say giả nữa? Để tôi nấu cho con bé một bát canh giải rượu vậy." Nói xong, bà lại quay vào bếp.
Bạch Mộ Tần ngồi vào bàn ăn, vừa ăn vừa suy nghĩ.
Nhìn rõ Tần Niệm, nàng chợt nhận ra rằng Trang Trừng An và Tần Niệm đã nảy sinh tình cảm, và rất có thể tối qua họ đã ở bên nhau.
"Vậy không phải là mẹ mình và Tần Niệm sao?"
Đầu óc Bạch Mộ Tần rối bời. Dù biết kiếp trước đã qua, nàng vẫn không thể bỏ qua mối quan hệ này. "Sau này mình sẽ phải đối mặt với Tần Niệm như thế nào đây? Có nên nói cho Tần Niệm biết chuyện này không?"
Giang Li nắm chặt tay Bạch Mộ Tần, lắc lắc. Như đã nhận ra sự băn khoăn trong lòng nàng, cô nhẹ nhàng khuyên: "Chuyện tình cảm là không thể cưỡng cầu. Nếu họ yêu nhau, đó chắc chắn là duyên phận tiền định rồi. Họ đều là những người quan trọng trong cuộc đời chủ nhân, nên nếu họ đến được với nhau, chủ nhân không nên yên tâm hơn sao?"
Bạch Mộ Tần nắm chặt lại tay Giang Li, cười nhạt. "A Li, cảm ơn em. Chị chỉ hơi khó thích nghi thôi. Chị sẽ tôn trọng và chúc phúc cho họ, vì họ đều là những người chị yêu quý."
Gần 9 giờ, Giang Li bấm chuông cửa nhà Hoàng Tiêm Tiêm.
"Ai thế, sáng sớm thế này, phá hỏng giây phút lãng mạn của tôi với vợ à." Hoàng Tiêm Tiêm cằn nhằn, ngái ngủ rời giường ra mở cửa.
Khi thấy Bạch Mộ Tần, Hoàng Tiêm Tiêm lập tức thay đổi thái độ. "Chào buổi sáng, Bạch tổng. Mời vào, mời vào. Có gì dặn dò tôi à?"
"Có một chuyện muốn thỉnh giáo cô," Bạch Mộ Tần đi thẳng vào vấn đề.
"Thỉnh giáo thì không dám đâu. Hai người cứ ngồi đợi một lát, tôi đi thay quần áo và rửa mặt đã." Hoàng Tiêm Tiêm khoác áo ngoài, bên trong lấp ló bộ đồ ngủ ren quyến rũ.
Giang Li phẩy tay về phía Hoàng Tiêm Tiêm, "Đi nhanh đi."
Hoàng Tiêm Tiêm ngồi trên giường chuẩn bị thay quần áo. Ôn Nhu nhẹ nhàng ôm eo cô từ phía sau, "Chị yêu, ai đấy?"
"Bạch tổng và A Li. Họ nói có chuyện muốn hỏi. Em ngủ thêm một lát đi." Hoàng Tiêm Tiêm cúi xuống hôn nhẹ lên môi Ôn Nhu.
Ôn Nhu ngồi dậy, chiếc chăn lông trượt xuống, để lộ bờ ngực trắng ngần.
Hoàng Tiêm Tiêm trợn tròn mắt, vội vàng kéo chăn lên cho nàng, "Cẩn thận kẻo lạnh."
Ôn Nhu lườm cô một cái, "Còn không phải tại chị, lần nào đi ngủ cũng lén c** đ* ngủ của em."
"Chị thích được gần gũi với em mà." Hoàng Tiêm Tiêm cúi đầu hôn lên bờ vai trần của Ôn Nhu.
"Em không ngủ nữa sao?"
"Không. Dậy chào khách với chị."
"Vợ yêu của chị thật tốt."
Hai người quấn quýt một lúc, rồi mới vội vàng thay quần áo.
Hoàng Tiêm Tiêm thong thả đi ra, mặt đầy vẻ áy náy, "Xin lỗi, để mọi người phải đợi lâu."
Giang Li nháy mắt với cô, ra vẻ "tôi biết rồi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!