Chương 37: (Vô Đề)

Sau khi hoàn thành buổi chụp quảng cáo, Giang Li tận dụng lúc không có ai, biến trở lại thành bé hồ ly nhỏ. Cô thoải mái nằm trên đùi Bạch Mộ Tần, để lộ cái bụng mềm mại để chủ nhân v**t v*, tận hưởng khoảng thời gian nghỉ trưa thư thái.

Khi trở lại thành Giang Li, cô có thể cảm nhận rõ sự né tránh của Bạch Mộ Tần. Đầu óc cô tuy minh mẫn hơn trước rất nhiều, nhưng trong chuyện tình cảm, cô vẫn chỉ là một bé hồ ly ngây thơ. Cô nghĩ mãi không ra, trước đó mọi thứ vẫn tốt đẹp, chiến lược quyến rũ của cô luôn thành công, và chủ nhân dường như cũng rất thích điều đó. Vậy tại sao sau khi trở thành hồ ly nhỏ và nhập mộng, mọi chuyện lại khác đi?

Giang Li suy nghĩ rất lâu nhưng không tìm ra câu trả lời. Cô nghĩ, có lẽ khi dùng tư duy của con người, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp quá mức, không thể tìm được câu trả lời đúng đắn nhất. Vì vậy, Giang Li lại biến thành hồ ly nhỏ, dùng tư duy của mình để đưa ra kết luận cuối cùng.

Suy nghĩ của hồ ly nhỏ đơn giản hơn nhiều. Cô đã chấp nhận sự thật rằng Bạch Mộ Tần thích hình dạng hồ ly nhỏ của mình hơn. Vì chủ nhân thích hình dạng này, vậy thì cô sẽ dành nhiều thời gian hơn trong hình dạng hồ ly, ở bên cạnh chủ nhân. Kể cả những yêu cầu có chút kì lạ, cô cũng có thể đáp ứng!

Cơ thể chỉ là một lớp vỏ, cô chỉ cần ở bên cạnh chủ nhân với tư cách là Giang Li. Còn ở hình dạng nào, dường như cũng không quá quan trọng.

Tự cho là đã tìm ra cách giải quyết, Giang Li vui vẻ chít chít vài tiếng, nghe tiếng Bạch Mộ Tần gõ bàn phím và đọc tài liệu, cảm thấy vô cùng yên tâm, cứ thế ngủ một mạch đến tận giờ tan làm.

Khi tỉnh dậy, cô vẫn được Bạch Mộ Tần ôm, nhưng đã ngồi trong xe.

Giang Li, trong hình dạng hồ ly nhỏ, có giọng nói nghe mềm mại và đáng yêu hơn hẳn lúc làm người: "Chủ nhân, chúng ta về nhà ạ?"

Bạch Mộ Tần vuốt đầu Giang Li, phủ nhận: "Đây không phải đường về nhà. Chị đưa em đi... nhà ba chị ăn cơm."

"Ba của chủ nhân, vậy là nhạc phụ của em rồi!" Giang Li biết Bạch Mộ Tần cưng chiều mình, nên giọng nói có phần lớn lối hơn bình thường một chút.

Bạch Mộ Tần không phủ nhận, nhưng lời này phát ra từ miệng một con hồ ly nhỏ khiến nàng thấy kỳ lạ. Nàng bỗng nhớ đến A Li lúc trở lại hình người. Dù khi thấy cô ấy, trong lòng nàng có hai cảm xúc giằng co, nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể chấp nhận. Lần đầu tiên nàng cảm nhận được thế nào là đau đớn mà cũng thấy vui vẻ.

Nàng không hiểu sao dạo này A Li lại thích biến thành hồ ly nhỏ như vậy. Có phải vì cô thích hình dạng này hơn không? Hay là vì chín chín tám mươi mốt lần trong mơ chưa đủ để em ấy duy trì hình người?

Bạch Mộ Tần cảm thấy ngượng ngùng không dám hỏi, chỉ ôm chặt bé hồ ly nhỏ trong lòng.

Đến nhà họ Bạch, Bạch Mộ Tần ôm Giang Li xuống xe, đứng lại trước cổng. Nhìn những kiến trúc quen thuộc, mọi thứ đều gợi nhớ những kỷ niệm xưa. Nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi buồn man mác. Nàng từng rất hạnh phúc ở đây, nhưng giờ đây không thể quay trở lại nữa.

Giang Li cảm nhận được sự buồn bã của Bạch Mộ Tần, cô l**m mu bàn tay nàng để an ủi, rồi khôn ngoan nói thêm: "Chủ nhân đừng buồn, A Li ở đây với chị mà."

Bạch Mộ Tần cảm động trước sự chu đáo của Giang Li. Nàng vuốt đầu cô hồ ly, như đang tự an ủi chính mình: "Chị không sao, không có buồn."

Nàng nhấn chuông cửa rồi chờ. Rất nhanh, cửa mở ra.

Bà Bùi Á Hân, vợ của ông Bạch Hà, mỉm cười hiền hậu nhìn Bạch Mộ Tần: "Mộ Mộ về rồi à? Dì đã bảo con có thể dùng vân tay để mở cửa mà, sao lại nhấn chuông? Nơi này mãi mãi là nhà của con, biết không?"

Bà ân cần lấy đôi dép lê ra, đặt trước chân Bạch Mộ Tần, rồi quay vào trong gọi: "Ông Bạch, Mộ Mộ đến rồi!"

Bạch Mộ Tần vốn không quen với sự nhiệt tình của Bùi Á Hân, nàng đáp lại một cách lịch sự nhưng xa cách: "Con cảm ơn dì."

"Đây là thú cưng con nuôi sao? Dễ thương quá, dì bế cho con, con thay giày đi."

Bạch Mộ Tần nhìn Giang Li như hỏi ý kiến.

Cô hồ ly nhỏ "chít chít" hai tiếng, tỏ vẻ đồng ý.

Bùi Á Hân bế Giang Li xong thì thích mê, đến khi Bạch Mộ Tần thay giày xong vẫn không có ý định trả lại.

Bạch Mộ Tần vừa định lên tiếng thì Bùi Nhạc Nhạc "đăng đăng đăng" từ trên lầu chạy xuống, ôm lấy chân cô, thân mật gọi: "Chị ơi~"

Bùi Nhạc Nhạc còn nhiệt tình hơn cả mẹ, khiến Bạch Mộ Tần lúng túng. Nàng không còn tâm trí để ý đến Giang Li, chỉ luống cuống xoa đầu Bùi Nhạc Nhạc, giọng run run: "Em... chào em."

Bùi Nhạc Nhạc là con gái của Bạch Hà và Bùi Á Hân, sinh ra sau khi Bạch Mộ Tần đã 20 tuổi. Em ấy ở tuổi quậy phá, hay nhõng nhẽo nhưng lại đặc biệt thích Bạch Mộ Tần. Cứ mỗi lần nàng đến, em ấy lại dính lấy không rời.

Bùi Nhạc Nhạc cũng nhìn thấy Giang Li, nhưng giữa chị gái và thú cưng, em ấy dứt khoát chọn chị gái.

"Chị ơi, sao lâu rồi chị không đến thăm em? Chị không thương em nữa rồi," Bùi Nhạc Nhạc chu cái miệng nhỏ, phụng phịu nói.

Bạch Mộ Tần cầu cứu nhìn về phía Giang Li. Bùi Á Hân tưởng nàng nhìn mình, vội vàng giải thích thay: "Sao chị con lại không thương con chứ? Chị con chỉ bận công việc thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!