Chương 16: (Vô Đề)

Trong con hẻm ồn ào, những người phụ nữ ăn mặc giản dị ngồi hai bên đường bày bán thức ăn. Tiếng rao hàng vang vọng cả con phố. Đi qua khu chợ nhộn nhịp, đập vào mắt là một khu tập thể cũ kỹ. Mớ dây điện chằng chịt, rối như tơ vò, sà xuống lơ lửng giữa không trung. Bức tường của khu nhà loang lổ, không còn nhận ra màu sơn ban đầu. Bước vào hành lang, một mùi ẩm mốc cũ kỹ xộc thẳng vào mũi.

Tần Niệm nhăn mặt: "Môi trường sống ở đây tệ quá."

Bạch Mộ Tần chỉ khẽ cau mày, tiếp tục bước lên cầu thang. Giang Li ngoan ngoãn đi theo sau. Trong túi áo, Hoàng Tiêm Tiêm thò nửa cái đầu ra nhìn quanh, đôi mắt bé xíu đầy vẻ nghi hoặc. "Căn nhà này không giống với căn nhà trong mơ của mình. Sân nhỏ đầy hoa cỏ và căn nhà hai tầng trong mơ sao lại biến thành khu tập thể cũ nát này?"

Ngay trên tầng đó là nhà của Ôn Nhu. Hai gã thanh niên đầu gấu đang đứng ngoài cửa, gõ cửa một cách thô bạo: "Này, họ Ôn, đừng giả vờ không có nhà. Đến hạn trả tiền rồi. Nếu dám không trả, có tin bọn tao đến bệnh viện chơi con Hoàng Tiêm Tiêm kia không?"

Hàng xóm đối diện lén hé cửa nhìn ra. Bất ngờ chạm mắt với một gã đầu gấu, bà sợ hãi đóng sầm cửa lại.

Cửa "kẽo kẹt" mở ra. Tần Niệm vừa định tiến lên giải vây cho Ôn Nhu thì thấy nàng ấy móc ra một phong bì, đưa cho một trong hai tên đầu gấu, nói nhỏ nhẹ: "Xin lỗi, tôi bận quá nên quên ra ngân hàng chuyển tiền. Phiền các anh phải đến tận nơi."

Tên đầu gấu cầm phong bì lên ước lượng, thấy người phụ nữ yếu ớt này không dám lừa họ. Hắn ta đút tiền vào túi, vứt điếu thuốc đang hút xuống đất, rồi vừa huýt sáo vừa bỏ đi.

Họ tình cờ gặp Bạch Mộ Tần và Giang Li đang đi tới. "Đến đúng lúc thế. Mau vào mà đòi nợ đi." Tên đó nói xong thì lách người qua.

Ôn Nhu nhìn ba người phụ nữ đang đi về phía mình. Nàng ấy theo bản năng sờ túi tiền, rồi hỏi: "Xin hỏi tôi nợ các cô bao nhiêu tiền?"

Tần Niệm chưa kịp mở lời thì Bạch Mộ Tần đã lên tiếng: "Cô không nợ chúng tôi. Ngược lại, những khoản nợ của cô, tôi có thể giúp cô trả. Đổi lại, cô phải trả lời thành thật vài câu hỏi của tôi."

Ánh mắt đang mơ hồ của Ôn Nhu bỗng trở nên sáng hơn. Thấy họ không có ý xấu, nàng nghiêng người và nói: "Mời vào trong nói chuyện."

Căn phòng khoảng 50 mét vuông, nhìn qua là thấy hết. Bên trong hầu như không có đồ trang trí, đồ nội thất cũ kỹ như mua từ chợ đồ cũ.

Hoàng Tiêm Tiêm tự trách: "Tất cả là tại ta, đã hại Ôn Nhu."

Giang Li thì thầm: "Đừng nhập vai quá sâu."

Trước khi đến đây, Hoàng Tiêm Tiêm đã nói hết mọi chuyện với Giang Li. Giang Li rất sợ Bạch Mộ Tần sẽ hiểu lầm mình, mà lại cô hiện tại yếu ớt và đáng thương, không có cách nào để điều tra về nguyên chủ. May mắn là những ngày gần đây, thái độ của Bạch Mộ Tần đối với cô không thay đổi nhiều, thậm chí còn có vẻ thích thú với những màn dụ dỗ của cô. Dù vậy, Bạch Mộ Tần vẫn có quy tắc, chỉ cho phép dụ dỗ ba lần một tuần. Nhưng Giang Li rất muốn mỗi ngày được dụ dỗ ba lần.

Khi cô bày tỏ mong muốn đó, ánh mắt của Bạch Mộ Tần khiến cô sợ hãi đến mức không dám nhắc lại nữa.

Sau khi vào nhà, mọi người ngồi xuống. Ôn Nhu rót cho mỗi người một ly nước nóng, bối rối giải thích: "Bình thường nhà tôi không có khách, nên không có chuẩn bị trà..."

Bạch Mộ Tần nhận lấy ly nước, nhấp một ngụm rồi nói: "Nước nóng cũng tốt."

Thần thái của nàng rất bình thản, không có biểu cảm thừa thãi nào. Nhưng với Ôn Nhu, đó lại là một sự trấn an.

"Các cô muốn hỏi gì?" Ôn Nhu ngồi đối diện, hai tay đặt trên đùi, thỉnh thoảng lại xoa xoa.

"Cô có biết em ấy không? Hay đã gặp em ấy chưa?" Bạch Mộ Tần kéo khẩu trang của Giang Li xuống.

Ôn Nhu nhìn Giang Li một lúc rồi lắc đầu: "Tôi không quen, trước đây cũng chưa gặp."

Bạch Mộ Tần thở phào nhẹ nhõm, rồi tiếp tục hỏi: "Bạn bè của Hoàng Tiêm Tiêm có đến thăm cô ấy sau khi cô ấy hôn mê không?"

Ôn Nhu lại lắc đầu: "Cô ấy nằm trên giường ba năm, trong ba năm đó không có ai đến thăm. Ngay cả những người bạn cũ cũng khinh thường mà không qua lại với cô ấy kể từ khi cô ấy làm chuyện đó. Những người phụ nữ đã dùng tiền để mua vui với cô ấy thì càng không đến thăm."

Bạch Mộ Tần gật đầu: "Được rồi, bây giờ tôi sẽ hỏi cô câu cuối cùng." Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Ôn Nhu: "Tuyến thể của Hoàng Tiêm Tiêm là do cô cắt phải không?"

Khuôn mặt vốn bình tĩnh của Ôn Nhu lộ ra vẻ bối rối. Ánh mắt nàng ấy đảo qua đảo lại, hai tay xoa bắp đùi nhanh dần.

Điều mà không ai ngờ tới là Hoàng Tiêm Tiêm, đang trốn trong túi Giang Li, đột nhiên nhảy ra. Nó nhảy lên đùi Ôn Nhu, hai chân trước đè lên đôi tay đang run rẩy của nàng ấy.

Ôn Nhu ngạc nhiên nhìn thẳng vào mắt Hoàng Tiêm Tiêm. Nàng không hề hét lên hay ném nó đi, ngược lại, cảm xúc dần ổn định lại. Nàng còn chủ động nắm lấy hai chân trước của Hoàng Tiêm Tiêm, như thể gặp lại một người bạn thân lâu ngày.

Giang Li hạ giọng gọi: "Hoàng Tiêm Tiêm, qua đây với ta."

Hoàng Tiêm Tiêm: "Đừng gọi, đừng gọi. Ta chỉ đau lòng cho vợ ta thôi, an ủi nàng một chút, không phải có lợi cho việc trả lời câu hỏi của người phụ nữ của ngươi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!