- Ta không sao.
Tôn Hinh Hinh rốt cục phục hồi lại tinh thần, nàng lắc đầu, đem những cái tình cảm cổ quái kỳ lạ hiếm khi xuất hiên trong đầu khu trừ sạch sẽ, hướng Hạ Thiên đi đến.
- Hạ Thiên đồng học, cám ơn ngươi.
Đôi mắt xinh đẹp của Tôn Hinh Hinh nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, tựa hồ muốn nhìn thấu thanh niên có vẻ bình thường trước mặt này.
- Mỹ nữ tỷ tỷ, ta không phải học sinh ở đây.
Hạ Thiên cũng đang nhìn Tôn Hinh Hinh, hiện tại thời tiết rất nóng nên mỗi người đều mặc rất ít quần áo, Tôn Hinh Hinh tự nhiên cũng không ngoại lệ, từng mảng lớn da thịt tuyết trắng lộ ra bên ngoài, để cho hắn có cảm giác được mở rộng tầm mắt.
Tôn Hinh Hinh bị Hạ Thiên dùng ánh mắt sáng quắc nhìn vào khiến cho nàng không khỏi có chút mất tự nhiên, nhưng nàng lại ngạc nhiên phát hiện, gần đây nàng rất chán ghét bị nam nhân chăm chăm nhìn, nhưng hiện tại lại không hề có chút phản cảm ảnh mắt của Hạ Thiên, nàng cũng không biết là nguyên nhân gì, có lẽ là bởi vì Hạ Thiên vừa mới giúp nàng, cũng có lẽ là nàng phát hiện Hạ Thiên cho dù vẫn nhìn nàng, nhưng ánh mắt rất trong sáng, không có nửa điểm dâm tục.
- Hạ Thiên, trước vào trong tiệm ta ngồi một chút?
Tôn Hinh Hinh chần chờ một chút, chủ động phát ra lời mời.
- Được!
Hạ Thiên tự nhiên là lập tức đáp ứng.
Đi vào tiệm hoa, Hạ Thiên liền như là tiến vào trong biển hoa tươi, đủ các loại hình dạng hoa tươi, khiến cho hắn có cảm giác không kịp nhìn.
- Uống nước đi.
Tôn Hinh Hinh rót một chén nước đưa cho Hạ Thiên.
Hạ Thiên vừa mới tiếp nhận ly nước, trong bụng đột nhiên lại xì xào kêu lên, lại thêm một lần nữa kháng nghị.
- Ngươi còn chưa ăn cơm trưa?
Tôn Hinh Hinh không khỏi hỏi, hiện tại cũng sắp tới bốn giờ, thêm hai giờ nữa là đến thời gian ăn cơm tối.
Hạ Thiên nhẹ gật đầu, có chút bất đắc dĩ:
- Ta không có tiền ăn cơm đây!
- Ngươi tiêu hết tiền rồi à?
Tôn Hinh Hinh không khỏi khẽ giật mình, tuy nàng cảm thấy Hạ Thiên không phải là người có tiền, nhưng cũng không nghĩ tới hắn ngay cả tiền cơm cũng không có.
- Mỹ nữ tỷ tỷ, tỷ có thể hay không nói cho ta biết, có biện pháp gì có khả năng nhanh chóng kiếm được một khoản tiền không?
Hạ Thiên đã bắt đầu ý thức được phương pháp kiếm tiền trước kia của mình có vấn đề, có thể từ nhỏ đến lớn đều không có người nào dạy hắn làm thế nào để kiếm được tiền, hắn cũng không biết đến cùng là tiền làm như thế nào mà có.
- Cái này… ngươi có thể làm gì?
Tôn Hinh Hinh hỏi.
- Ta cái gì cũng có thể làm!
Hạ Thiên nghĩ nghĩ nói ra, có thể giết người, có thể chữa bệnh, còn có thể....
- Ngươi đã tốt nghiệp đại học nào?
Phương Hiểu Như một mực ở bên cạnh không có mở miệng, nhịn không được hỏi.
- Ta không đi học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!