- Này, lát nữa ngươi gặp Kiều Tiểu Kiều sẽ tặng quà gì cho nàng?
Tô Bối Bối hỏi.
- Quà tặng? Ta chính là quà tặng tốt nhất!
Hạ Thiên suy nghĩ một chút nói.
- Này, đến cùng là ngươi có hiểu tâm tư con gái không vậy?
Tô Bối Bối nghĩ muốn bóp chết tên gia hỏa này:
- Ngươi với Kiều Tiểu Kiều đã rất lâu rồi không gặp mặt phải không? Không nói ngươi có thể tặng cho nàng xe hơi hay nhẫn kim cương nhưng ít nhất cũng phải tặng cho nàng một bó hoa chứ?
- Điều này cũng đúng, nàng dường như rất thích hoa.
Hạ Thiên tự nói một mình:
- Năm đó ta tặng cho nàng một đóa hoa Tuyết liên ngàn năm, nàng rất là vui vẻ!
Hoa Tuyết liên ngàn năm?
Tô Bối Bối vung lên nắm tay, hận không thể xông lên đập cho Hạ Thiên một trận, tên vương bát đản này không thể ngừng việc thỉnh thoảng lại nói khoác a?
- Hoa Tuyết liên ngàn năm cũng không cần lắm, ngươi chỉ cần tặng cho nàng chín mươi chín đóa hồng đã là không tệ rùi.
Tô Bối Bối cắn răng nói.
- Hoa hồng, cái này phải đi đâu mới hái được?
Hạ Thiên có chút phiền não, dường như không có ai nói việc này cho hắn biết.
- Ngươi thật là đần độn, không phải đi hái, mà là đi tiệm hoa mua!
Tô Bối Bối không thể nhẫn được nữa.
- À, có thể mua được, vậy thì lại rất đơn giản.
Hạ Thiên nới lỏng khẩu khí.
- Hừ, ngươi có tiền không?
Tô Bối Bối không tốt nói:
- Hiện tại hoa hồng phổ thông cũng mười đồng một bông, chín mươi chín bông chính là chín trăm chín mươi đồng, ngươi ngay cả xe đều không ngồi nổi thì có thể mua được hoa ư?
- Thực ra ta có tiền.
Hạ Thiên bộ dáng rất thành thật nhìn vào Tô Bối Bối:
- Dựa theo lời của nhị sư phụ nói, ta có rất nhiều tiền.
- Hừ, ngươi có bao nhiêu tiền?
Tô Bối Bối mới không tin tên gia hỏa này có rất nhiều tiền.
- Nhị sư phụ nói hiện tại trên người của ta đều là tiền, nhiều hơn số tiền mà năm đó ông mang theo khi xuất môn những mấy vạn lần!
Hạ Thiên trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!