- Tam nhi, con nói bậy bạ gì vậy?
Ninh Tố Nga quát lớn:
- Sao con có thể nói như vậy với Hạ thần y?
- Mẹ, con còn chưa nói với mẹ sao?
Liễu Kỳ rõ ràng không sợ Ninh Tố Nga:
- Vân Mạn còn trẻ, bị người ta gạt cũng bình thường, con đây kiến thức rộng rãi, sao có thể bị lừa gạt dễ dàng như vậy được?
- Ý anh nói tôi đây già rồi hồ đồ phải không?
Ninh Tố Nga tức đến mức phát run:
- Tam nhi, bây giờ con có tương lai, bây giờ muốn dở giọng gia chủ phải không?
- Mẹ, mẹ hiểu lầm con rồi, có mặt mẹ ở đây, tất nhiên chưa đến lượt con làm chủ.
Liễu Kỳ như cười như không nói:
- Nhưng con là người làm cha, làm chủ cho con gái của mình không có vấn đề gì đấy chứ?
- Tam thúc, y thuật Hạ Thiên là cháu tự mình kiểm chứng, chú còn nghi ngờ điều gì?
Liễu Vân Mạn không khỏi chen vào một câu.
- Vân Mạn, cháu nói mình đã tự kiểm chứng, vậy chú hỏi cháu, người này có chữa tốt cho cháu chưa?
Liễu Kỳ hỏi.
- Tam thúc, tuy Hạ Thiên còn chưa chữa lành bệnh cho cháu, nhưng cháu rõ ràng cảm nhận được bệnh tình của mình đang diễn tiến chậm lại, bây giờ cũng không còn đau đầu nữa, chẳng lẽ cháu còn gạt chú sao?
Liễu Vân Mạn có chút tức giận, vất vả lắm mới tìm được người chữa quái bệnh cho Liễu gia, thậm chí nàng còn không tiếc trả giá ủy thác mình cho Hạ Thiên. Bây giờ nàng mời được Hạ Thiên đến Liễu gia, mắt thấy sắp đại công cáo thành, sau này Liễu gia sẽ thoát khỏi cơn ác mộng. Nàng nào biết vào đúng lúc mấu chốt thì Liễu Kỳ lại ngáng chân? Đúng là phức tạp.
- Chú không cần biết hắn ta dùng thủ đoạn gì, nhưng tôi nói rõ, trừ khi hắn ta có thể chữa lành bệnh cho cháu, nếu không, chú cũng không để hắn chữa cho chính mình.
Liễu Kỳ nói:
- Những năm này chú chưa từng đến bệnh viện cũng sống được đến bốn mươi lăm tuổi, mà các người cả ngày chỉ muốn tìm thần y, kết quả là gì? Cha cháu mới qua ba mươi đã mất, cháu thì còn chưa đến ba mươi đã có nguy cơ, chú cũng không muốn con mình giẫm vào vết xe đổ của mọi người.
- Tam thúc, chú nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ chú nghĩ rằng cháu muốn hãm hại mọi người sao?
Liễu Vân Mạn có chút tức giận.
- Vân Mạn, chú không nói như vậy, chú chỉ quý trọng sinh mệnh của mình, cũng quý trọng sinh mạng của sáu đứa con trai và bốn đứa con gái, không muốn để chúng trở thành vật thí nghiệm cho đám lang băm.
Liễu Kỳ hừ lạnh một tiếng:
- Chúng nó vui vẻ sống được bốn mươi năm còn hơn suốt ngày lo lắng đến bệnh tình và chỉ sống được ba mươi năm.
Liễu Kỳ không quan tâm đến vẻ mặt Ninh Tố Nga đã trắng bệch, cũng không quan tâm đến gương mặt đỏ bừng của Liễu Vân Mạn, hắn quay đầu nhìn Hạ Thiên:
- Tiểu tử, tôi mặc kệ cậu có phải là thần y hay không, tóm lại, trừ khi cậu có thể chữa lành bệnh cho Vân Mạn, nếu không đừng hòng bảo tôi tin cậu.
- Ngu ngốc.
Hạ Thiên chỉ nói ra hai chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!