Chương 45: Chủ tịch đích thân đi đến

- Chào chủ tịch Cao!

Khi nhìn thấy người đàn ông cao to thì Lãnh Băng Băng vội vàng đứng lên chào hỏi.

- Băng Băng, cô ra ngoài trước đi.

Hoàng Hải Đào khoát tay nói.

- Vâng, cục trưởng!

Lãnh Băng Băng lập tức rời khỏi phòng thẩm vấn.

Hoàng Hải Đào đóng cửa lại, lão lại tắt camera giám sát, sau đó cung kín nói với người đàn ông cao to:

- Chủ tịch Cao, có thể bắt đầu được rồi.

Hoàng Hải Đào ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên rồi lập tức ra vẻ uy nghiêm:

- Hạ Thiên, đây là chủ tịch Cao khối chính quyền thành phố, anh ấy có vài vấn đề cần hỏi cậu, cậu cần phải trả lời thành thật.

Hạ Thiên dùng ánh mắt khá hứng thú nhìn chủ tịch Cao:

- Đánh con thì cha lập tức ra mặt, nhưng ông đến quá sớm, chẳng lẽ bệnh tình của Cao Danh Dương chuyển biến xấu, sắp thăng thiên rồi sao?

- Hạ Thiên, cậu có thái độ gì vậy? Cậu dám nói như vậy sao?

Hoàng Hải Đào quát lớn.

- Này, chủ tịch Cao, tôi thấy có nên cho người này ra ngoài không? Ồn ào quá.

Hạ Thiên không quan tâm đến Hoàng Hải Đào, hắn chỉ nhìn chủ tịch Cao rồi cười hì hì.

- Hạ Thiên, cậu thành thật một chút cho tôi.

Hoàng Hải Đào lại gầm lên, trước mặt chủ tịch thì lão không thể hạ thấp uy phong của mình.

- Đồng chí Hoàng Hải Đào, anh ra ngoài trước đi.

Chủ tịch Cao cuối cùng cũng mở miệng.

Hoàng Hải Đào chợt ngạc nhiên, sau đó lão đành phải gật đầu nói:

- Vâng, chủ tịch Cao.

Hoàng Hải Đào dùng ánh mắt oán hận nhìn Hạ Thiên, sau đó mở cửa ra ngoài, trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại Hạ Thiên và chủ tịch Cao.

Chủ tịch Cao nhìn Hạ Thiên, hai mắt lợi hại có thần, trên người bùng ra khí thế của thượng giả. Nếu lão ngồi trước mặt một người dân tầm thường thì sợ rằng đối phương đã sớm bị quan uy làm cho hoảng sợ, nhưng đáng tiếc là lão ngồi ở trước mặt Hạ Thiên.

Hạ Thiên là người sống lâu năm trên núi, căn bản không có quan điểm gì với quan viên, hơn nữa ba vị sư phụ lại nói đám người này không có gì phải sợ. Hạ Thiên cảm thấy mình lợi hại hơn ba vị sư phụ, như vậy có quái gì phải sợ? Không cần quan tâm đối phương là chủ tịch gì, trong mắt Hạ Thiên thì cũng chẳng khác gì người thường, chỉ cần không vừa mắt thì phải đánh ngay.

- Hạ Thiên, tôi là Cao Nhân Hiên, Cao Danh Dương là con trai độc nhất của tôi.

Chủ tịch Cao cuối cùng cũng mở miệng:

- Hôm nay tôi đến đây không phải dùng thân phận chủ tịch để nói chuyện với cậu, tôi dùng thân phận một người cha đến thương lượng với cậu một chuyện.

- Thương lượng cái gì?

Hạ Thiên hỏi bằng giọng chẳng thèm đếm xỉa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!