Chương 44: Thẩm vấn

- Cậu không biết sao? Cậu không biết thì cũng không quan trọng, bây giờ tôi nói cho cậu biết, Cao Danh Dương bị cậu đánh cho hôn mê bất tỉnh, nếu cậu ta xảy ra chuyện không may thì cậu sẽ bị khép tộ cố ý giết người.

Hoàng Hải Đào tức giận quát:

- Nói thật còn được khoan hồng, tốt nhất nên khai báo thành thật.

- Cục trưởng Hoàng, sao ông có thể là cục trưởng được nhỉ? Dù Cao Danh Dương thật sự bị tôi đánh chết cũng chỉ là cố ý gây thương tích chết người, ông có vẻ thiếu kiến thức phát luật.

Hạ Thiên ra vẻ rất kỳ quái:

- Đúng rồi, nói đi cũng phải nói lại, đứa con tâm thần của ông đã đưa vào bệnh viện tâm thần chưa? Ông phải cẩn thận đấy, lần sau sợ rằng anh ta sẽ cầm súng xử lý ông.

- Im miệng.

Hoàng Hải Đào cực kỳ tức tối, lão vỗ bàn:

- Hạ Thiên, cậu đã hiểu pháp luật thì nên biết hậu quả của sự việc lần này.

- Tất nhiên tôi hiểu pháp luật, ông theo luật của tôi thì tôi cũng theo luật của ông, các ông tìm bác sĩ giám định nào cũng được, dù sao cũng chứng minh bàn tay tôi không đánh cho Cao Danh Dương phải hôn mê bất tỉnh. Tối đa tôi cũng chỉ bị giam mười ngày là cùng, chẳng có quái gì cả.

Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng:

- Này, cảnh sát tỷ tỷ, chị có vẻ rất mệt mỏi, để tôi đến mát xa cho, đảm bảo sẽ không còn mệt mỏi.

- Nếu cậu có thể khai báo nhanh chóng thì tôi có thể đi ngủ ngay lập tức.

Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên.

- Không phải tôi đã thừa nhận mình có đánh người rồi sao?

Hạ Thiên cảm thấy mình rất oan uổng, hắn phối hợp như vậy mà còn bị tình nghi, đúng là chán nản.

- Tối qua khi cậu rời khỏi hộp đêm Đêm Giai Nhân thì có nói Cao Danh Dương sẽ không sống quá ba ngày, cậu có ý gì?

Lãnh Băng Băng hỏi.

- Không có ý gì cả, chỉ xem bệnh cho đối phương mà thôi.

Hạ Thiên gục xuống bàn, hắn lười biếng trả lời.

- Cậu chăm chú một chút.

Hoàng Hải Đào rống lên với Hạ Thiên:

- Ngồi thẳng, cách xa bàn một chút.

Hoàng Hải Đào tức giận cũng có nguyên nhân, vì trước đó lão ở cục công an đã bị phó chủ tịch Cao mắng như tát nước, bây giờ tất nhiên phải trút giận lên đầu Hạ Thiên.

Nhưng lúc này Hoàng Hải Đào đã tìm sai đối tượng, Hạ Thiên quá thành thật, chủ yếu là vì Lãnh Băng Băng mà không phải lão, mà Hạ Thiên nể mặt Lãnh Băng Băng chứ không nể mặt Hoàng Hải Đào.

- Tôi không ngồi thẳng, ông làm gì được tôi?

Hạ Thiên trừng mắt:

- Đừng tưởng rằng mình là cục trưởng cục công an thì ngon, Cao Danh Dương cũng cho rằng mình rất giỏi, bây giờ không phải đang nằm trong bệnh viện à?

- Cậu... Cậu uy hiếp tôi sao?

Hoàng Hải Đào tức giận đến mức run rẩy, lão đường đường là cục trưởng cục công an, không ngờ lại bị người ta uy hiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!