Lúc này hơn mười giờ tối, là thời điểm mà Đêm Giai Nhân có nhiều khách nhất. Những người đến đây chơi bời phần lớn đều có máu mặt, nếu không có tiền thì cũng là có quyền, đám người đều có kiến thức rộng rãi, cơ bản đều biết Cao Danh Dương là ai.
Vì vậy khi đám người nghe thấy Hạ Thiên nói ra những lời vừa rồi thì cực kỳ chấn động, người này rõ ràng muốn hỏi Cao Danh Dương muốn chết thế nào sao? Tuy vừa rồi bọn họ thấy rõ một mình Hạ Thiên đánh hơn chục tên bảo vệ, đánh các nhân viên kia nằm đầy đất, nhưng bọn họ cũng không tin Hạ Thiên có thực lực động đến Cao Danh Dương.
Cao Danh Dương là ai? Là một trong Tứ thiếu gia Giang Hải, đều có liên hệ với hai nhà hắc bạch, còn tiểu tử kia thì không ai nhận ra, rõ ràng không phải đại nhân vật, hai người này có thể đánh đồng được sao?
Hạ Thiên nếu biết được ý nghĩ của những người kia thì sẽ tán thành ngay, không sai, Cao Danh Dương có thể đánh đồng với hắn sao?
Lầu một của Đêm Giai Nhân bây giờ cực kỳ yên tĩnh, không biết là kẻ nào đã tắt nhạc, mà mọi người cũng đang nhìn Cao Danh Dương, bọn họ muốn biết Cao Danh Dương có phản ứng gì.
- Hạ Thiên, mày muốn gì?
Cao Danh Dương dùng giọng nhàn nhạt hỏi, giọng điệu rất bình thản, hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người, Cao thiếu gia có phản ứng như vậy sao? Đáng lý ra Cao Danh Dương phải phất tay, sau đó sẽ xuất hiện một đám thanh niên áo đen tiến ra đánh cho tên tiểu tử bất kính kia một trận nên thân, sau đó ném ra khỏi hộp đêm mới đúng.
- Kẻ có ý với vợ tao thì chỉ có hai kết quả.
Hạ Thiên dùng tay kéo Tôn Hinh Hinh:
- Một là trở thành người chết, hai là biến thành thái giám, nhưng tối nay tâm tình của tao không tốt, vì vậy tao không cho mày cơ hội lựa chọn, tao sẽ quyết định thay cho mày, sẽ cho mày trở thành người chết.
Hạ Thiên có vẻ rất hời hợt, hoàn toàn không phối hợp với nội dung lời nói.
- Hạ Thiên, mày muốn giết tao sao?
Cao Danh Dương nở nụ cười:
- Chẳng lẽ mày không biết giết người làm phạm pháp à?
- Bốp.
Đáp lại câu hỏi của Cao Danh Dương là một cái tát vang dội, Hạ Thiên quỷ dị xuất hiện trước mặt đối phương, hắn vung tay để lại dấu ấn năm ngón tay đỏ tươi trên mặt đối phương.
Tất cả mọi người lại khiếp sợ, người nào cũng nhìn dấu bàn tay trên mặt Cao Danh Dương, điều này... Thế đạo từ khi nào điên cuồng như vậy rồi? Có người dám tát vào mặt Cao Danh Dương sao?
Cao Danh Dương vuốt gò má đau rát, khoảnh khắc này hắn cảm thấy rất khó tin, hắn bị đánh, không ngờ lại bị đánh, bị đối phương cho một tát trước mặt biết bao nhiêu người.
Nổi giận, thật sự nổi giận.
Cao Danh Dương chỉ cảm thấy lửa giận bùng lên thiêu đốt trong lồng ngực, hắn muốn xé xác tên khốn nạn kia ra thành ngàn mảnh, hắn muốn cho Hạ Thiên nếm đủ thập đại cực hình của thời Mãn Thanh.
- Lên, lên hết cho tao........
Cao Danh Dương hổn hển rống lên, hắn còn chưa nói dứt lời thì trước mắt đã lóe lên ánh sao.
- Bốp!
Lại một âm thanh trong trẻo vang lên, bên mặt còn lại của Cao Danh Dương cũng xuất hiện dấu bàn tay đỏ tươi.
- Mày có biết giết người là phạm pháp không?
- Bốp!
- Mày giết người còn ít sao?
- Bốp!
- Mày cho rằng mình là đệ nhất thiếu gia ở Giang Hải à?
- Con bà nó, dám bắt cóc nữ nhân của tao sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!