- Tiểu tử, chỉ một lát sau mày sẽ biết ai mới là kẻ chết thảm.
Tên đeo hoa tai cười nhe răng, trên bàn tay nhuốm máu lóe lên một luồng sáng lạnh, hắn nói xong thì lập tức tấn công Hạ Thiên.
Thân thủ tên đeo hoa tai rất nhanh nhẹn, chỉ sau khoảnh khắc đã phóng đến trước mặt Hạ Thiên. Lúc này dao găm trong tay cũng đâm thẳng đến, mục tiêu không ngờ lại chính là Tôn Hinh Hinh đang khóc trong lòng Hạ Thiên.
Khóe miệng Hạ Thiên lộ ra nụ cười khinh thường, trò mèo này còn bày ra trước mặt mình sao?
Khi dao găm đâm đến gần thì Hạ Thiên vẫn không động đậy, cũng không kéo Tôn Hinh Hinh về phia sau. Hắn vẫn ôm nàng vào lòng, tay phải đột nhiên duỗi ra nắm chặt lấy tay của tên đeo hoa tai.
Tên đeo hoa tai đang tiếc hận vì người đẹp sắp phải chết, trong lòng thầm mắng Hạ Thiên độc ác, đồng thời cũng có chút suy nghĩ xấu xa. Một người đẹp như vậy dù chết cũng phải "hoạt động" một chút mới đã nghiền. Nhưng khi ý nghĩ xấu xa còn chưa hoàn thành thì hắn đột nhiên cảm thấy không đúng, dao găm lúc này không thể tiến thêm, sau đó một cơn đau dữ dội từ cổ tay truyền đến.
- Rắc!
Hạ Thiên xoay bàn tay, cổ tay tên đeo hoa tai bị bẻ gãy, dao găm rơi xuống đất.
Lại một tiếng xương gãy vang lên, Hạ Thiên vừa bẻ gãy tay còn lại của tên đeo hoa tai vừa tung đá, hắn đá trúng hai ống quyển của tên đối phương.
- Á........
Tên đeo hoa tai bị gãy xương tứ chi, tiếng kêu thảm thiết cực kỳ vang dội trong không gian yên tĩnh, điều này làm người ta sinh ra cảm giác sởn tóc gáy.
- Tao nói rồi, mày sẽ chết rất thảm, nhưng tao cũng không cho mày chết nhanh như vậy.
Hạ Thiên khẽ buông tay, tên đeo hoa tai té xuống đất như một đống bùn nhão.
- Tao biết mày rất muốn ngất đi, nhưng đáng tiếc là mày sẽ không bất tỉnh, mày sẽ mãi tỉnh táo đến lúc chết mới thôi.
Hạ Thiên thản nhiên nói.
- Á........
Tôn Hinh Hinh duyên dáng kêu lên một tiếng, tiếng kêu thảm thiết của tên đeo hoa tai đã làm nàng giật mình tỉnh giấc. Khi nàng quay đầu lại nhìn thảm cảnh của đối phương thì cũng có chút kinh hoàng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy tình cảnh như vậy.
- Chị Hinh, không cần phải sợ, chị đừng xem hắn là người là được.
Hạ Thiên an ủi Tôn Hinh Hinh, sau đó hắn dùng một tay ôm lấy eo thon của nàng rồi đi về phía Lâm Tử:
- Đến lượt mày, mày thích tự sát hay để tao ra tay?
Lâm Tử dùng ánh mắt chuyên chú nhìn vào Hạ Thiên, trong mắt bùng ra hàn quang kinh người. Lúc này thân thể hắn trở nên căng cứng giống như một con báo đợi lúc phát lực, một giây sau thì con báo này đã phóng về phía Hạ Thiên.
- Ủa?
Khi nhìn thấy động tác của Lâm Tử thì trong mắt Hạ Thiên lóe lên cái nhìn kinh ngạc.
Động tác của Lâm Tử cực nhanh, đây không phải lần đầu tiên Hạ Thiên đánh nhau khi đến thành phố này, nhưng mỗi lần đánh đấm thì đối phương quá yếu, có thể nói là không chịu được một đòn, dù là tên đeo hoa tai thì cũng yếu đến mức đáng thương. Nhưng lúc này tên có vết sẹo trên trán có khác biệt lớn với những kẻ trước đó, nếu so sánh thì rõ ràng là cao thủ.
Tất nhiên cao thủ cũng chỉ là tương đối, Lâm Tử có thể là cao thủ trước mặt tên đeo hoa tai, nhưng đứng trước mặt Hạ Thiên thì không đủ cấp bậc. Động tác của hắn dù nhanh nhưng đối với Hạ Thiên thì quá chậm.
Lâm Tử tung ra một quyền như chớp, mà Hạ Thiên cũng không trốn tránh, hắn cũng tung ra một quyền.
Trong mắt Lâm Tử lóe lên cái nhìn tàn khốc, hắn đồn hết tất cả khí lực lên nắm đấm, quyết định cùng Hạ Thiên cứng đối cứng. Thủ đoạn vừa rồi của đối phương làm hắn rất kiêng kỵ, nhưng sức mạnh của hắn là cực kỳ khủng bố, hắn không tin mình thua đối phương.
- Bốp.
Hai nắm đấm đánh mạnh vào nhau, kết quả không thể ngờ được, Lâm Tử kêu lên thảm thiết và văng ra phía sau ngã lên mặt xi măng.
Hình bóng Hạ Thiên lóe lên, hắn ôm Tôn Hinh Hinh xuất hiện trước mặt Lâm Tử, sau đó lại giẫm chân lên ngực Lâm Tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!