- Không, không muốn....
Mãnh Hổ trong ánh mắt hiện lên một tia cầu khẩn.
- Ngươi nói không muốn liền không muốn, vậy ta không phải rất mất mặt sao?
Hạ Thiên lắc lắc đầu:
- Không thì trước luyện hai ba lần đi!
Răng rắc, răng rắc....
Liên tục qua mấy lần, Mãnh Hổ cuối cùng cũng kêu thảm mà hôn mê.
Hạ Thiên chơi không thấy chán, bốn phía lại một mảnh yên lặng, Diệp Mộng Oánh cùng Tô Bối Bối đều là trợn mắt há mồm, thủ đoạn chỉnh người của gia hỏa này cũng quá nhàn nhã đi?
Mà bốn tên thủ hạ của Mãnh Hổ chỉ cảm giác thấy từng cái rùng mình từ dưới bàn trân truyền lên, trời thì đang nóng mà trong lòng bọn họ lại chỉ cảm thấy mát lạnh, kia lão đại trong mắt của bọn hắn là bách chiến bách thắng mà lại bị người biến thành đồ chơi để chơi, điều này cũng thật là quá sức tưởng tượng!
Bốn người cầm thiết côn mấy lần tưởng xông lên, nhưng cuối cùng vẫn là không dám động thủ.
- Thật là không có tí nào chịu đựng, nhanh như vậy đã ngất rồi.
Hạ Thiên có chút chơi còn chưa đủ, ngồi xổm xuống dùng tay vỗ nhẹ hai cái lên đầu của Mãnh Hổ:
- Ê, tỉnh lại đi!
Mãnh Hổ thật đã tỉnh lại, nhìn đến Hạ Thiên đang cười cười, miệng môi của hắn một trận lẩy bẩy muốn nói cái gì lại một chữ cũng nói không ra.
Hạ Thiên xán lạn khẽ cười:
- Mãnh Hổ đại ca, hiện tại đã biết cái gì gọi là tới trước đến sau rồi chứ?
- Biết, đã biết!
Mãnh Hổ cuối cùng cũng nói thành lời, thanh âm run rẩy, đầy mặt mồ hôi hiện ra rất đau đớn:
- Đại... đại ca, là ta có mắt không thấy Thái Sơn, bây giờ có cho tiền tiểu đệ cũng không dám cùng anh tranh nữ nhân.
- Ừhm, ngược lại ngươi còn là biết thức thời.
Hạ Thiên hài lòng gật gật đầu.
- Vậy, đại ca... anh... anh có thể tha mạng cho em được không?
Tâm thần Mãnh Hổ khẽ rung.
- Cái này thì....
Hạ Thiên khẽ cười hì hì, sau đó lắc lắc đầu:
- Không thể!
"A!" Mãnh Hổ muốn khóc mà không được:
- Đại ca, anh… anh muốn như thế nào?
Hạ Thiên đứng lên:
- Dám có chủ ý với lão bà của ta chỉ có hai cái kết cục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!