Chương 38: Cái gọi là Tứ thiếu gia Giang Hải

- Trước kia cậu chưa từng nghe qua cái tên Cao Danh Dương sao?

Liễu Vân Mạn có vẻ vừa vội vừa giận, người này sao lại chẳng quan tâm như vậy?

- Hôm nay đã nghe chị nói rồi.

Hạ Thiên tất nhiên không có khả năng nghe qua, hắn đến thành phố Giang Hải mới được vài ngày mà thôi.

- Tôi đã nói với cậu rồi, Cao Danh Dương không phải là người thường, hắn tao.......

Liễu Vân Mạn nhìn thấy Hạ Thiên với bộ dạng không thèm quan tâm thì khoảnh khắc này chợt sinh ra xúc động muốn đánh người.

Hạ Thiên cắt đứt lời Liễu Vân Mạn:

- Chị Vân Mạn, tôi cũng không phải là người thường.

Liễu Vân Mạn chợt nao nao, ngay sau đó cũng bình tĩnh lại.

Liễu Vân Mạn là một bác sĩ, hơn nữa cũng không phải là những người có kinh nghiệm bình thường, nàng có tố chất tâm lý mạnh mẽ hơn người khác rất nhiều lần. Nếu không thì hôm nay phát sinh quá nhiều chuyện, hơn nữa còn liên quan đến sự tồn vong của cả gia tộc, nàng căn bản không có khả năng hỗn loạn như lúc này. Nhưng bây giờ nghe được những lời của Hạ Thiên, cuối cùng nàng cũng ý thức được sự việc không bết bát như vậy.

Tất cả những lo lắng của Liễu Vân Mạn đều thành lập từ một cơ sở, đó chính là Hạ Thiên chỉ là một người tặng hoa bình thường, nhưng Hạ Thiên nhắc nhở cho nàng biết, hắn thực tế không phải chỉ là một nhân viên cửa hàng hoa, hắn là nhất đại thần y, một thần y có thể làm cho bà nội Liễu Vân Mạn tự mình đến bái phỏng, là truyền nhân của Ngịch Thiên Bát Châm.

Những chuyện xảy ra ở nhà hàng tây vào giấc trưa cũng chứng minh Hạ Thiên không phải là người thường, trên người hắn hình như còn rất nhiều năng lực thần bí. Lúc này Liễu Vân Mạn đột nhiên mơ hồ ý thức được, Hạ Thiên căn bản không thèm quan tâm đến Cao Danh Dương, có lẽ không phải vì hắn không biết, mà bản thân hắn có năng lực hùng mạnh.

- Hạ Thiên.

Một âm thanh dịu dàng đáng yêu chợt vang lên, lúc này Tôn Hinh Hinh đi ra cửa hàng hoa, nàng nhìn Liễu Vân Mạn nói:

- Chị là bác sĩ Liễu à? Bên ngoài rất nắng, trước tiên vào cửa hàng ngồi một lúc.

- Chào chị, tôi là Liễu Vân Mạn, xin hỏi chị là........

Liễu Vân Mạn phục hồi tinh thần lại.

- Bác sĩ Liễu, tôi là Tôn Hinh Hinh, là chủ cửa hàng hoa Hinh Hinh, cũng là bạn của Hạ Thiên.

Tôn Hinh Hinh cảm thấy phải lấy dũng khí để nói ra chữ bạn, trong tiềm thức của nàng cảm nhận được sự uy hiếp đến từ Liễu Vân Mạn.

Không đợi Liễu Vân Mạn mở lời, Tôn Hinh Hinh đã nhìn Hạ Thiên, trong giọng nói mang theo vài phần trách móc:

- Hạ Thiên, sao cậu có thể bắt khách đứng bên ngoài phơi nắng? Còn không mau mời bác sĩ Liễu vào trong?

- Đúng, chị Vân Mạn, mau vào trong thôi.

Hạ Thiên không sợ nắng nóng, hắn đứng ở bên ngoài cũng không có gì khó chịu, nhưng lúc này được Tôn Hinh Hinh nhắc nhở mới kịp phản ứng.

Liễu Vân Mạn cũng không trì hoãn, nàng đi theo Hạ Thiên vào bên trong, đồng thời cũng dùng ánh mắt có chút sâu sắc nhìn Tôn Hinh Hinh. Nàng nhạy cảm ý thức được Tôn Hinh Hinh đang cố gắng cho mình thấy quan hệ thân mật với Hạ Thiên.

- Bác sĩ Liễu, mời ngồi.

Tôn Hinh Hinh nhiệt tình mời Liễu Vân Mạn, sau đó tự mình rót cho đối phương một ly nước.

- Cám ơn Tô tiểu thư.

Liễu Vân Mạn cười nhạt một tiếng, sau đó tùy ý quét mắt nhìn cửa hàng hoa, tuy cửa hàng không lớn nhưng cảm giác là khá tốt.

- Bác sĩ Liễu, có phải thái độ phục vụ của Hạ Thiên là không tốt?

Tôn Hinh Hinh mở miệng hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!