- Chị Vân Mạn, tôi đã châm cứu cho chị được hơn nửa giờ.
Hạ Thiên nói với vẻ mặt đau khổ, nửa giờ qua hắn mệt khủng khiếp, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại.
- Nửa giờ sao?
Lần này Liễu Vân Mạn đã tin vào lời nói của Hạ Thiên, vì chỉ như vậy mới có thể giải thích vì sao bây giờ đã hơn ba giờ, nhưng nàng lại cảm thấy chỉ loáng cái là xong. Có lẽ vì y thuật của Liễu Vân Mạn rất cao, vì vậy căn bản không cảm giác được thời gian trôi qua sao?
- Hạ Thiên, cám ơn cậu.
Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng nhớ ra mình căn bản chưa cảm ơn đối phương, nàng lắc đầu cố gắng làm cho mình được tỉnh táo. Khoảng thời gian vừa rồi nàng giống như một người sống trong mộng.
- Chúng ta đi thôi.
Liễu Vân Mạn khựng lại một lúc rồi nói ra một câu, sau đó đi ra phòng ngủ.
Nửa giờ sau Hạ Thiên quay lại cửa hàng hoa, Tôn Hinh Hinh cũng đã quay về, ngược lại bên trong không có Vương Kiệt.
- Này, Hạ Thiên, anh còn lòng dạ quay về nữa sao?
Phương Hiểu Như thấy Hạ Thiên thì bắt đầu phàn nàn:
- Tên mập đã đi tặng hoa thay cho anh, anh nhớ phải chia lương cho anh ấy đấy nhé.
- Lại có người tặng hoa sao?
Hạ Thiên có chút kỳ quái, hôm nay là ngày gì, sao buôn bán tốt như vậy?
Phương Hiểu Như trợn mắt nói:
- Chẳng lẽ em còn lừa anh sao? Hạ Thiên, sao anh tìm được một tiểu đệ tốt như tên mập vậy? Em định gọi anh về, nhưng anh ta sợ quấy rầy anh đang tán gái, vì vậy thay anh đi tặng hoa rồi.
- Tên mập tốt như vậy sao?
Hạ Thiên không cho là đúng.
- Người ta ít nhất cũng có lòng tốt với anh, bộ dạng của anh thì hình như có chị Hinh mà vẫn còn muốn tán Liễu Vân Mạn kia thì phải.
Phương Hiểu Như ra vẻ như rất bất bình.
- Người ta tốt như vậy, sao em đăng ký làm bạn gái?
Tôn Hinh Hinh tức giận nói một câu.
Phương Hiểu Như rất uất ức:
- Chị Hinh, em đang giúp chị nói chuyện, Hạ Thiên rõ ràng đã lừa gạt và chiếm được chị, ngay bây giờ đã có ý với người khác, chị không thấy anh ta quá phận sao?
- Được rồi, đừng nói nhảm, đến đây cầm lấy lẵng hoa này.
Tôn Hinh Hinh rõ ràng không muốn nói chuyện, nàng trực tiếp di chuyển chủ đề.
Phương Hiểu Như lầm bầm một câu, cuối cùng cũng không nói thêm điều gì, trong lòng lại cảm thấy bất công cho Tôn Hinh Hinh. Hạ Thiên không tính là đẹp trai, không có tiền lại hay khoác lác, còn rất lăng nhăng, ngoài giỏi đánh nhau thì chẳng biết cóc khô gì.
Hạ Thiên không biết Phương Hiểu Như suy nghĩ những thứ gì, hắn ngồi trên mặt ghế mà khẽ nhắm mắt xem như dưỡng thần. Ngịch Thiên Bát Châm tiêu hao rất nhiều nội lực, tuy tốc độ khôi phục của hắn là rất nhanh nhưng bây giờ vẫn cảm thấy rất uể oải.
- Hạ Thiên, có thời gian rảnh đi tâm sự không?
Một người đàn ông cao lớn chợt tiến vào trong cửa hàng hoa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!