Chương 29: Ôm nhau ngủ

Một lát sau, một chiếu Audi A6 chạy ra khỏi khu biệt thự Đế Cảnh Hào Viên, sau đó dừng lại bên cạnh Tôn Thiên Vũ, người lái xe chính là Điền Hiểu Nhã mà Hạ Thiên đã gặp trước đó không lâu. Tất nhiên trước đó Hạ Thiên gặp mặt thì Điền Hiểu Nhã còn chưa mặc gì, bây giờ thì đã ăn mặc chỉnh tề, nhìn qua có vài phần hương vị đoan trang.

- Anh rể, mời lên xe.

Tôn Thiên Vũ giống như đã có kinh nghiệm, hắn chủ động mở cửa xe mời Hạ Thiên. Sau khi Hạ Thiên ngồi lên thì Tôn Thiên Vũ giúp hắn đóng cửa, sau đó mới tự mình lên xe, ngồi ở bên cạnh Điền Hiểu Nhã.

- Tiểu Nhã, đi đến Học Phủ Danh Uyển.

Tôn Thiên Vũ phân phó.

Điền Hiểu Nhã khẽ gật đầu, nàng không nói gì, chỉ lập tức lái xe. Nàng không dám nhìn Hạ Thiên đang ngồi ở phía sau, không những Hạ Thiên vừa rồi làm nàng sợ hãi, hơn nữa còn được nhìn thấy tình cảnh nàng phóng đãng trên giường với đàn ông, tất cả đều được Hạ Thiên nhìn thấy rõ ràng, điều này làm nàng cực kỳ mất tự nhiên.

Cũng may Hạ Thiên không có hứng thú gì với Điền Hiểu Nhã, ba người bảo trì trạng thái trầm mặc trên đường đi. Nửa giờ sau thì xe dừng lại ở khu dân cư Học Phủ Danh Uyển.

- Anh rể, em không đi lên, anh nói cho chị gái, em và Tiểu Nhã lần sau sẽ đến thăm.

Tôn Thiên Vũ nói với Hạ Thiên.

- Tốt, các người cứ đi đi!

Hạ Thiên phất phất tay, hắn vốn không nghĩ sẽ cho Tôn Thiên Vũ tiến vào, như vậy sẽ quấy rầy thế giới riêng của hắn và Tôn Hinh Hinh. Bây giờ Tôn Thiên Vũ muốn cùng đi lêu lổng với Điền Hiểu Nhã, tất nhiên Hạ Thiên cầu còn chưa được.

Hạ Thiên nhìn hai người kia bỏ đi mà không khỏi lẩm bẩm:

- Đúng là không biết thưởng thức.

Hạ Thiên xoay người đi vào khu dân cư, sau đó nhanh chóng lên lên lầu và nhấn chuông cửa.

- Hạ Thiên, cậu đã về rồi à?

Tôn Hinh Hinh vẫn liên tục ngồi trong phòng mà lo lắng, liên tục chờ tin, bây giờ thấy Hạ Thiên an toàn quay về, tất nhiên trong lòng sẽ hoàn toàn buông lỏng.

Nhưng sau đó khi thấy không có mặt Tôn Thiên Vũ thì Tôn Hinh Hinh lại kinh hoàng:

- Còn Tiểu Vũ?

- Cậu ta đi chơi với Điền Hiểu Nhã rồi.

Hạ Thiên ngáp một cái:

- Chị Hinh, tôi đi ngủ trước, có chuyện gì để ngày mai nói sau.

Lưu manh dậy sớm mới có thể tán gái, Hạ Thiên trước nay vẫn bảo trì thói quen ngủ sớm dậy sớm, nhưng hôm nay thói quen bị phá vỡ, điều này làm Hạ Thiên cảm thấy có chút lo lắng, không biết có ảnh hưởng đến quá trình tìm vợ sau này hay không.

Tôn Hinh Hinh ngồi trong phòng khách gọi điện cho Tôn Thiên Vũ, sau khi xác nhận em trai đang ở cùng Điền Hiểu Nhã thì cuối cùng cũng yên lòng.

- Hạ Thiên, cậu thật sự đã cho tôi nhiều niềm vui!

Tôn Hinh Hinh thì thào nói, nàng nhìn vào phòng ngủ của Hạ Thiên, bây giờ cửa không khóa, không biết quỷ xui ma khiến thế nào mà lại đi vào.

Hạ Thiên đang nằm trên giường, cũng không nhúc nhích, quá trình hít thở rất khẽ, rõ ràng đã chìm vào giấc ngủ. Tôn Hinh Hinh đứng bên mép giường, nàng nhìn gương mặt cũng không quá đẹp trai mà lại có vài phần thanh tú, vì vậy mà đứng ngơ xuất thần.

- Cậu là hoàng tử trong mơ của tôi sao?

Trong lòng Tôn Hinh Hinh chợt bùng ra ý nghĩ này, nàng ngồi xuống ở mép giường, sau đó lại nhịn không được mà duỗi bàn tay ngọc phủ lên gò má Hạ Thiên.

Đột nhiên Tôn Hinh Hinh cảm thấy eo thon bị xiết chặt, nàng lập tức ngã xuống giường.

- Á........

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!