Hạ Thiên liếc mắt mà mặc kệ Tôn Thiên Vũ, nếu không vì sợ tiểu tử này sẽ liên lụy đến Tôn Hinh Hinh thì hắn cũng chẳng thèm quan tâm, không có bản lĩnh thì đừng nên động vào vợ của kẻ khác.
Tôn Hinh Hinh lại càng hoảng sợ:
- Hạ Thiên, cậu đừng xúc động, giết người phạm pháp.
Tôn Hinh Hinh chẳng biết Hạ Thiên còn có bản lĩnh khác hay không, nhưng nàng thật sự tin đối phương có thể làm thịt vị giám đốc kia.
- Nếu không bị người ta biết được thì không phạm pháp.
Hạ Thiên không cho là đúng, nhị sư phụ giết rất nhiều người mà chẳng phải còn chưa bị ai bắt đi sao?
- Nhưng giết người thì không tốt.
Tôn Hinh Hinh rất sợ Hạ Thiên sẽ giết người:
- Phải có biện pháp khác chứ?
- Tất nhiên là có, nhưng phiền phức hơn.
Hạ Thiên thấy Tôn Hinh Hinh có chút lo lắng thì nói thêm:
- Chị Hinh, chị không thích giết người thì tôi sẽ không làm, tôi dùng biện pháp khác là được.
- Anh thật sự có biện pháp sao?
Tôn Thiên Vũ nhịn không được phải hỏi một câu.
- Chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.
Hạ Thiên duỗi lưng nói:
- Nói cho tôi biết địa chỉ của tên kia, bây giờ tôi sẽ đi thu phục.
Đế Cảnh Hào Viên là một khu biệt thự, mỗi ngôi biệt thự trong đây phải có giá hơn chục triệu, người có thể tiến vào đây ở thì phần lớn đều có tiền. Nơi đây cũng được coi là khu nhà giàu của thành phố Giang Hải, thanh danh cũng tương xứng với thực tế, dù người có tiền chưa hẳn đều ở đây, nhưng ở đây chắc chắn phải có tiền.
Mã Hùng Binh chính là một trong những ông chủ của khu biệt thự Đế Cảnh Hào Viên, thân là chủ tịch tập đoàn Thiên Mã, khi mới bắt đầu phát triển thì đã tiến ngay vào chỗ này, chưa đến mười năm hắn đã kiếm được hơn mười tỷ đồng, nhảy vào hàng ngũ phú hào của thành phố Giang Hải
Tất nhiên đàn ông có tiền mà chẳng tìm cho mình vài em xinh tươi đúng là có lỗi với chính bản thân, nói ra cũng bị người ta xem thường. Vì vậy Mã Hùng Binh cũng nuôi vài tình nhân xinh đẹp có thân hình và khí chất, khi tình nhân ngày càng nhiều thì càng khó thể trông nom cho đủ. Nhưng không ngờ cũng vì vậy mà người tình bị kẻ khác chăm sóc dùm.
Điều này làm cho Mã Hùng Binh rất tức giận, điều này cũng rất bình thường, bất kỳ tên đàn ông nào găp phải chuyện như vậy cũng đều tức tối. Nhưng Mã Hùng Binh tức tối còn khủng bố hơn người thường, bình thường đàn ông chỉ muốn đánh cho tên gian phu một trận là xong nhưng hắn lại muốn Tôn Thiên Vũ phải biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng vài ngày trôi qua mà thủ hạ không tìm được Tôn Thiên Vũ, điều này làm cho Mã Hùng Binh cảm thấy rất tức tối, sau đó hắn trút giận lên người cô tình nhân, hắn dùng một viên Viagra rồi giằng co với cô nàng trên giường nửa buổi tối.
Sau khi bùng ra tất cả tinh lực thì Mã Hùng Binh cũng kiệt sức xuống ngựa, hắn đang định vào nhà tắm thì đột nhiên khựng lại như gặp phải quỷ:
- Anh, anh... Anh là ai?
Có một người đang ngồi trên mép giường, vì Mã Hùng Binh làm việc trên người phụ nữ thường thích mở đèn, vì vậy hắn có thể thấy rõ tướng mạo của đối phương. Tướng mạo người này rất tầm thường, tuổi không lớn, hinh như chưa đến hai mươi, trên mặt là nụ cười cổ quái. Tất nhiên điều làm Mã Hùng Binh phải chú ý chính là trên tay đối phương có một con dai thái rau, tay còn lại là một cây củ cải trắng khá dài, đối phương đang nhàm chán gọt củ cải.
Người phụ nữ trên giường chợt kêu lên một tiêng kinh hoàng, sau đó trốn ngay vào trong chăn. Hai người đều không dám kêu cứu mạng, vì bọn họ biết rõ chỉ cần hét lên thì sợ rằng sẽ mất mạng.
- Huynh đệ, có phải anh đến đòi tiền không? Trong tủ có hai triệu, cậu đến mà lấy.
Mã Hùng Binh lập tức thanh tỉnh trở lại, tuy hắn không biết đối phương vào đây bằng cách nào, nhưng bây giờ không phải lúc để xem xét vấn đề này.
- Tôi không thích cướp bóc.
Tên thiếu niên cười hì hì với Mã Hùng Binh:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!