Đội cảnh sát hình sự thành phố Giang Hải.
Chỉ sau khoảnh khắc vắng lặng ngắn ngủi thì khung cảnh chợt ầm ĩ.
- Kiều Tiểu Kiều sao?
- Kiều Tiểu Kiều nào?
- Không phải Kiều Tiểu Kiều kia đấy chứ?
- Sao có thể là Kiều Tiểu Kiều kia được?
- Tám phần có một người khác cũng tên là Kiều Tiểu Kiều..........
Khoảnh khắc Hoàng Hải Đào nghe thấy cái tên Kiều Tiểu Kiều thì nghĩ rằng mình nghe lầm, đáng lý ra cái tên cũng không tính là bình thường, mà ở thành phố Giang Hải thì mỗi người nghe thấy cái tên này đều nghĩ ngay đến Kiều Tiểu Kiều kia. Đó chính là thiếu nữ thiên tài của gia tộc họ Kiều mà năm mười chín tuổi đã hô phong hoán vũ ở giới tài chính Giang Hải.
- Hạ Thiên, cậu nói đến Kiều Tiểu Kiều, có phải Kiều Tiểu Kiều của Kiều gia không?
Hoàng Hải Đào nhịn không được phải hỏi, mà cục trưởng mở miệng thì đám cảnh sát trong đồn công an cũng ngậm mồm, bầu không khí tạm thời yên tĩnh trở lại, ai cũng nhìn Hạ Thiên, đều đợi câu trả lời.
Hạ Thiên dùng ánh mắt dở hơi nhìn Hoàng Hải Đào, Kiều Tiểu Kiều tất nhiên là người Kiều gia, điều này còn phải hỏi sao?
Nhưng Hạ Thiên còn chưa kịp mở lời thì Lãnh Băng Băng ở bên cạnh đã không nhịn được nói lớn:
- Cục trưởng, sao anh ta có thể quen biết Tiểu Kiều, anh ta căn bản chỉ là lừa gạt.
Khi thấy Hoàng Hải Đào có chút do dự thì Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng ra đòn sát thủ:
- Cục trưởng, bây giờ tôi sẽ điện thoại cho Tiểu Kiều, hỏi một câu sẽ biết ngay.
Hạ Thiên nghe thấy lời nói của Lãnh Băng Băng thì cực kỳ vui mừng:
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị biết số điện thoại của Kiều Tiểu Kiều sao? Mau nói cho tôi biết, tôi muốn tìm cô ấy.
- Anh không biết số điện thoại của người ta, như vậy còn nói người ta là vợ mình sao?
Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Thiên, nàng cũng lập tức lấy điện thoại ra bấm số:
- Tên lưu manh lừa đảo đáng chết, đã đến lúc anh hiện nguyên hình.
Điện thoại được nối thông rất nhanh, đầu dây bên kia vang lên một âm thanh mệt mỏi:
- Chị Băng Băng sao?
- Tiểu Kiều là chị đây!
Giọng nói của Lãnh Băng Băng chợt trở nên ôn hòa hơn rất nhiều, điều này làm đám người cảm thấy rất bất ngờ, người đẹp băng giá cũng có lúc dịu dàng như thế này sao?
- Chị Băng Băng, chị có chuyện gì cần tìm em sao?
Kiều Tiểu Kiều hỏi rất trực tiếp.
- Tiểu Kiều, chị bắt được một người, mà người này cứ luôn mồm nói là chồng em........
Lãnh Băng Băng cũng không nói vòng vo.
Giọng điệu của Kiều Tiểu Kiều chợt trở nên vội vàng, không đợi Lãnh Băng Băng kịp nói hết lời nàng đã chen vào:
- Có phải anh ấy là Hạ Thiên không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!