Chương 19: Mang còng tay đoạt súng

Ngược lại, Lãnh Băng Băng cũng hiểu ý tứ của Hoàng Hải Đào, hiện tại não của Hoàng An Bình không bình thường, nếu có thật nổ súng bắn chết nàng thì chỉ sợ cũng không phải ngồi tù, mà nàng lại chết ở trong tay một kẻ điên, chết như thế cũng thật có chút oan uổng cho nàng.

Tuy hiện tại tâm tình của Lãnh Băng Băng không phải rất tốt, nhưng nàng cũng không phải kẻ ngu, biết được cái lúc này không thể quá cứng nhắc, đúng lúc đang tính toán nói mấy câu lấy lệ với tên bệnh thần kinh này, nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng thì bên cạnh lại đột ngột truyền tới một giọng nói:

- Ê, tiểu tử, ngươi không muốn sống à? Ngang nhiên dám dùng súng chỉ vào lão bà của ta?

Nghe được như vậy, trong lòng mọi người đều kêu "Hỏng bét", sau đó cùng lúc nhìn về phía Hạ Thiên vừa mới đột nhiên xuất hiện tại bên thân Lãnh Băng Băng, chỉ cầu trời bỗng nhiên có thể giáng thiên lôi xuống đánh chết tên ngu ngốc này, làm sao lại có cái loại người hay đi làm loạn như hắn cơ chứ?

- Lưu manh đáng chết, ngươi nói nhăng nói cuội cái gì đấy? Ai là lão bà của ngươi?

Lãnh Băng Băng thở hổn hển, tên gia hỏa đáng chết này làm sao có thể chính mình chạy ra khỏi phòng thẩm vấn vậy?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tuy hiện tại tỷ không phải là lão bà của ta, chẳng qua sau này tỷ nhất định sẽ làm lão bà của ta.

Hạ Thiên cười hì hì nói, tên gia hỏa này ngồi ở phòng thẩm vấn một lúc liền cảm thấy quá buồn chán, thế là chính mình tự đi ra, mà lúc này tất cả mọi người trong đội hình cảnh cũng vì sự xuất hiện của Hoàng An Bình mà hỗn loạn cả lên, tự nhiên cũng không có ai đi quan tâm đến hắn, từ đó mới có kết quả như hiện tại, hắn thuận lợi đi đến bên cạnh Lãnh Băng Băng.

Không đợi Lãnh Băng Băng nói chuyện, Hạ Thiên bộ dáng an ủi nói:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, có ta ở đây sẽ không có người nào dám ăn hiếp tỷ!

- Ngươi câm miệng cho ta!

Lãnh Băng Băng vô cùng tức giận, tên lưu manh chết tiệt này định làm loạn cái gì vậy!

- Ngươi chính là lão công của Băng Băng?

Hoàng An Bình hung hăng trừng mắt với Hạ Thiên.

- Hắn không....

Lãnh Băng Băng liền vội nói, chỉ đáng tiếc nàng còn chưa nói xong thì Hạ Thiên liền cắt đứt lời của nàng, gật gật đầu cười hì hì trả lời:

- Không sai, ta chính là lão công của Băng Băng!

Không đợi Hoàng An Bình nói chuyện, Hạ Thiên còn nói thêm:

- Này, tiểu tử, dám có chủ ý đối với lão bà của ta đều sẽ không có kết cục tốt, ta cho ngươi một cơ hội, lập tức thả súng xuống, sau đó để cho ta đánh một trận, còn nếu đợi đến lúc ta phải tự thân động thủ thì ngươi sẽ phải biến thành thái giám đó!

- Ngươi nói ngươi là lão công của Băng Băng, vì sao lại mang còng tay?

Hoàng An Bình nhìn chăm chú Hạ Thiên, đột nhiên hỏi.

Hạ Thiên giơ tay lên:

- À... Ngươi nói cái này à, Băng Băng rất thích ta mà lại sợ ta bỏ chạy, cho nên mới đem ta còng lại.

- Lưu manh nhà ngươi nói nhăng nói cuội gì đấy, có phải muốn tìm chết phải không?

Lãnh Băng Băng hạ thấp giọng, cắn răng nghiến lợi nói.

- Được lắm, vậy trước hết ta sẽ giết ngươi!

Hoàng An Bình tức giận hừ một tiếng, bỗng nhiên chuyển đầu súng chỉ vào Hạ Thiên.

- Dừng tay!

- Tiểu An, dừng tay!

Lãnh Băng Băng cùng Hoàng Hải Đào đồng thời quát to, mà đúng lúc này thân thể của Hạ Thiên lại động, đột nhiên hắn như quỷ mị nhào hướng Hoàng An Bình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!