Chương 12: Lão sắc quỷ lái BMW

- Được rồi đừng làm loạn nữa, làm việc đi!

Tôn Hinh Hinh lườm Phương Hiểu Như một cái.

Không đợi Phương Hiểu Như nói chuyện, Tôn Hinh Hinh liền nói thêm:

- Hiểu Như, hôm nay em trông tiệm nha, chị mang Hạ Thiên đi dạo quanh đây một chút, thuận tiện cho hắn quen thuộc đường đi, có việc gì thì gọi điện thoại cho chị.

- Đã biết, Hinh tỷ, hai người cứ chầm chậm dạo phố đi nha.

Phương Hiểu Như khẽ cười hì hì.

Tôn Hinh Hinh trừng Phương Hiểu Như, hướng Hạ Thiên nói:

- Đi thôi, hôm nay ta mang ngươi đi làm quen một chút về đại học Giang Hải.

Tiệm hoa Hinh Hinh ở tại bên trong đại học Giang Hải, tiệm hoa kinh doanh chủ yếu là chuyển hoa bên trong trường, Hạ Thiên muốn làm người chuyển hoa của tiệm thì tự nhiên phải thuộc đường đi các nơi ở trong trường học, tuy nói đại đa số đều là chuyển tới kí túc xá nữ sinh, chẳng qua cũng có đôi lúc sẽ cần đưa đến giảng đường, thậm chí là nhà ăn, thao trường (bãi tập) đều có khả năng.

- Đây là thao trường, bên kia là sân vận động, còn kia là nhà hành chính...

Hai người cùng nhau sánh vai đi trong đại học Giang Hải, Tôn Hinh Hinh một bên đi một bên hướng Hạ Thiên giới thiệu những nơi đã đi qua, thời gian thấm thoắt trôi đi, không khí mát mẻ ngắn ngủi của buổi sáng sớm cũng rất nhanh tan biến, mặt trời lên cao cũng là lúc nhiệt độ cao trong ngày bắt đầu dâng lên, hương thơm từ trên người của Tôn Hinh Hinh thoảng qua càng lúc càng đậm, tuy hai người đi rất chậm nhưng nàng vẫn bị không khí oi bức khiến cho mồ hôi đầm đìa, không thể không nói chủng khí trời như thế này không thích hợp ở bên ngoài đi dạo một chút nào.

- Hinh tỷ, tỷ rất nóng à?

Hạ Thiên mở miệng hỏi.

- Chẳng lẽ ngươi không nóng?

Tôn Hinh Hinh liếc Hạ Thiên một cái, đây không phải là biết rõ còn hỏi?

- Ta không nóng.

Hạ Thiên lại rất thành thật gật gật đầu.

Tôn Hinh Hinh ngẩn ngơ, quay đầu nhìn kỹ Hạ Thiên lại phát hiện đúng như vậy, tên gia hỏa này lại một giọt mồ hôi cũng không có.

- Kỳ quái, ngươi làm sao một chút cũng không nóng vậy?

Tôn Hinh Hinh có chút hiếu kỳ.

- Thần tiên tỷ tỷ nói ta trời sinh chính là một cái điều hòa không khí, đông ấm hè mát.

Hạ Thiên khẽ cười hì hì:

- Hinh tỷ, tỷ có muốn mát mẻ một chút không?

- Đương nhiên muốn!

Tôn Hinh Hinh lại xoa xoa mồ hôi trên trán, nhưng lần này bàn tay của nàng vừa hạ xuống liền bị bàn tay của Hạ Thiên nắm được.

Tôn Hinh Hinh khuôn mặt lập tức ửng đỏ, tên tiểu sắc lang này lại muốn chiến tiện nghi của nàng.

- Hạ Thiên, đừng như vậy, buông ta ra đi!

Tôn Hinh Hinh vung tay định tránh ra nhưng lại thoát ra không được.

- Hinh tỷ, là tỷ nói muốn mát mẻ một chút mà, ta không cầm tay của tỷ thì làm sao có thể giúp tỷ mát mẻ chứ?

Hạ Thiên bộ dạng rất vô tội. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!