- Hạ Thiên, xem giúp ta là ai gọi tới vậy?
Thanh âm Tôn Hinh Hinh truyền ra từ trong phòng tắm.
Hạ Thiên cầm lấy điện thoại di động nhìn một lát, sau đó trả lời:
- Hinh tỷ, là một người tên 110 gọi đến.
- Cái gì? Dịch nhất linh?
Tôn Hinh Hinh nghe không được rõ ràng.
- Là nhất nhất linh (một một không), ba cái chữ số.
Hạ Thiên giải thích.
- Nhất nhất linh? Chữ số? A....
Tôn Hinh Hinh kinh hô một tiếng, cuối cùng cũng rõ ràng:
- Hạ Thiên, nhanh đưa điện thoại cho ta.
Phòng tắm hé ra một cái khe nhỏ, ngón tay của Tôn Hinh Hinh cũng từ bên trong thò ra.
Hạ Thiên đặt điện thoại vào tay Tôn Hinh Hinh, thuận theo từ tay ngọc của nàng nhìn vào bên trong có thể loáng thoáng nhìn thấy một vùng tuyết trắng, trên người Tôn Hinh Hinh dường như đã không còn mảnh vải nào, chỉ đáng tiếng Tôn Hinh Hinh rất nhanh rụt tay vào, đem cửa đóng lại khiến cho trong lòng Hạ Thiên có chút tiếc nuối.
Mà bên trong, Tôn Hinh Hinh đã nghe điện thoại:
- Ngài hảo.
- Xin hỏi có phải Tôn Hinh Hinh hay không?
Đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ nhân:
- Đây là đông khu phân cục thuộc cục công an thành phố Giang Hải.
- Ta là Tôn Hinh Hinh, xin hỏi có chuyện gì vậy?
Tôn Hinh Hinh có chút lo lắng, ai cũng biết nhận được điện thoại của cục công an thì quá nửa là không có chuyện gì tốt.
- Chồng của cô là Trương Đại Trụ bị bắt vì đi tìm "gái", mời cô đến đông khu phân cục để bảo lãnh người ra.
Có lẽ đều cùng là nữ nhân nên trong giọng điệu của nữ cảnh cũng mang theo một tia đồng cảm.
Tôn Hinh Hinh lại phát bực không được:
- Trương Đại Trụ không phải là chồng của tôi!
- Tôn tiểu thư, tôi rất hiểu tâm tình của cô, chẳng qua nếu cô không đến bảo lãnh thì Trương Đại Trụ sẽ bị giữ lại ba ngày...
Trong điện thoại nữ cảnh lại rất kiên nhẫn, ngữ khí cũng thập phần ôn hòa.
- Các người nhốt hắn cả đời cũng không quan hệ với tôi!
Tôn Hinh Hinh chặn đứt lời của nữ cảnh, sau đó liền cúp điện thoại, nàng đã không muốn còn có bất kì cái gì liên quan với Trương Đại Trụ.
Năm đó nàng muốn đào hôn chính là không muốn tiếp thụ cái an bài hoang đường cho chính mình, mới mười sáu tuổi đã phải gả cho người ta, đối với Trương Đại Trụ thì nàng cũng không hiểu rõ bao nhiêu, nhưng trong mấy tháng nay, nàng lại càng lúc càng cảm giác thấy lúc trước mình quyết định đào hôn là vô cùng chính xác, nam nhân này chính là không có cái gì là tốt, ăn uống vui chơi cá độ, suốt ngày lêu lổng, không có nửa điểm bản sự, cả ngày chỉ biết tới chỗ của nàng làm loạn, thấy nàng là đòi tiền, động một tí lại lấy việc muốn nàng trở về kết hôn ra để uy hiếp nàng.
Từ mỗi lần nhìn đến cái ánh mắt tham lam của Trương Đại Trụ khi nhìn thấy nàng, Tôn Hinh Hinh có thể rõ ràng cảm thấy được dục vọng của hắn, nàng đương nhiên sẽ không để cho tên vô lại này đạt được ý đồ. - .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!