Mang thai Đông Thiên, Trình Đoan Ngọ luôn mang tâm trạng mong chờ.
Đông Thiên được sinh ra vào tháng chạp vô cùng lạnh giá. Cô đau vật vã mười lăm tiếng liền trong bệnh viện. Khi đó trong túi cô chỉ có chín trăm tệ, đủ tiền viện phí cho một ca đẻ thường mà thôi, vì vậy mặc dù bác sĩ luôn nói vào tai cô rằng nguy hiểm lắm rồi khuyên cô nên đẻ mổ nhưng cô nhất quyết không chịu.
Có lẽ trời không phụ lòng người. Cô kiên trì liều mạng, cho đến lúc gần như kiệt sức thì Đông Thiên cũng chịu chui ra.
Lúc mới sinh, Đông Thiên rất nhanh nhẹn, đáng yêu. Quấn chặt tã mà cậu bé không ngừng vùng vẫy, hai mắt tròn vo, tò mò khám phá thế giới mới, ngây thơ đến mức khiến người ta phải thương xót.
Hằng ngày, khi màn đêm buông xuống, Trình Đoan Ngọ lại thầm tượng nếu một ngày Lục Ứng Khâm nhìn thấy thằng bé có mềm lòng? Dù sao nó cũng là cốt nhục của anh ta.
Đáng tiếc, tưởng tượng cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi. Hơn sáu năm qua, cô ngày đêm mong chờ, nhưng vẫn chỉ là mong chờ. Anh ta là một người đầy quyền thế, chỉ cần anh ta muốn thì làm gì có chuyện không thể tìm thấy cô cơ chứ?.
Cô chưa từng rời khỏi thành phố này, luôn hị vọng anh ta sẽ đến tìm mình. Nhưng cuối cùng anh ta không đến.
Sáu năm trôi qua, nỗi nhớ nhung sâu đậm trong lòng cô cũng dần biến thành tro tàn, liệu cô còn có chút tình cảm nào với Lục Ứng Khâm? Chính cô cũng không biết nữa.
Tình yêu chăng? Không, cô đã quá đau đớn và sợ hãi rồi.
Thù hận chăng? Cô thường nói như vậy với chính mình, nhưng lại bị ai đó phát hiện ra rằng, cô không thể hận anh.
Cho nên, cuối cùng cô tự nhủ, hãy quên đi. Chỉ có quên anh ta cô mới không cảm thấy đau đớn nữa.
Cầm trên tay tấm séc mà anh ta đưa cho mà cô cảm thấy tờ séc ấy cũng giống như anh ta vậy, lạnh lẽo đến thấu xương. Cô lết cơ thể mệt mỏi quay lại siêu thị. Cả buổi chiều hôm đó, cô cứ lãng đãng như người ở trên mây, đếm hàng cũng sai mấy lần. đến lúc gần tan ca. Sếp mang đến cho họ một tấm vé ăn như một phần thưởng cho nhân viên. Đây là tấm vé dự tiệc buffet giá bình dân trong thành phố, mỗi vé trị giá bốn mươi tệ.
Cô nhìn tấm vé chằm chằm rồi cắn chặt răng, này ra một ý.
"Trương Kiều, có thể giúp em một việc không?"
Đang chuẩn bị để về nhà. Trương Kiều vừa thay quần áo vừa hỏi: "Việc gì?"
Trình Đoan Ngọ nghĩ ngợi một lúc rồi nói: "Ngày mai là sinh nhật anh trai em, em muốn mang đến cho anh ấy một bất ngờ, em định đưa cái vé này cho anh ấy, ngày mai chị giúp em giữ chân anh ấy, đợi em chuẩn bị xong hết mọi thứ rồi chị mới cho anh ấy về nhà!"
Trương Kiều nghe thấy thế, khúc khích cười: "Úi trời! cứ tưởng có chuyện gì to tát, xem ra em cũng rất có lòng đấy chư!" Trương Kiều vui vẻ chấp nhận yêu cầu của Trình Đoan Ngọ. Cô ấy cũng vô tư, không nghĩ ngợi nhiều, đứng bên cạnh giúp cô. Còn cô thì chỉ muốn nhanh chóng xong việc để về nhà.
Cô và Đông Thiên chỉ còn một đêm cuối cùng được bên nhau nữa thôi.
Trước khi về nhà, cô chạy ra chợ hải sản mua một ít tôm. Cô tiêu hết vài chục tệ còn lại trong túi, hai mươi ba tệ được nửa cân tôm tươi. Những đồ ăn xa xỉ này, chỉ vào dịp tết, Trình Đoan Ngọ mới dám mua. Vì vậy hàng năm, Đông Thiên ăn được một bữa tôm tươi trong một ngày tết rồi nhớ mùi vị đó cả năm trời mới lại được ăn bữa thứ hai. Những đứa trẻ khác thường kén ăn, cũng chưa bao giờ so bì với những đứa trẻ khác.
Từ nhỏ đến giờ, cô chưa mua cho Đông Thiên một chiếc ôtô trò chơi nào, nhưng thằng bé cũng chưa từng trách móc cô.
Cho đến lúc năm tuổi, Đông Thiên rất hay bị ốm, vì vậy cuộc soongc ủa Trình Đoan Ngọ đã khó khăn nay lại càng khó khăn. Mỗi lần đi chữa bệnh cho Đông Thiên cũng tốn không ít tiền, cô lại phải vác cái mặt dày của mình đi vay tiền đồng nghiệp. Vay được tiền rồi lại cùng người anh trai bệnh tật chạy đôn chạy đáo vào bệnh viện.
Cuộc sống của họ rất vất vả, nhiều lúc Trình Đoan Ngọ cảm thấy không thể chịu đựng được nữa. nhưng đêm đến nghe thấy tiếng hít thở đều của con trong lúc ngủ, cô lại cảm thấy dù có đến chết cũng đáng.
Tối hôm đó, Đông Thiên ăn rất nhiều tôm, anh trai cô cũng ăn một ít, họ hoàn toàn tin vào câu chuyện được "tiền thưởng" mà cô bịa ra. Chỉ có Trình Đoan Ngọ là không gắp miếng nào. Ngồi trên bàn ăn mà cứ run rẩy nhưng cô vẫn tỏ ra không có chuyện gì mà mỉm cười. Cô nhìn con ăn một cách ngon lành, chẳng nỡ rời mắt chỉ một khắc.
Cho đến lúc nửa đêm, khi đã tắt hết điện, nước mắt mới lặng lẽ rơi. Cô ôm chặt thằng bé đang ngủ say, đau đớn đến mức toàn thân như co rút lại.
Đông Thiên đáng thương quá! Buổi tối ăn tôm xong cậu bé nhất định không chịu đi rửa tay, còn nói ngày mai sẽ quên mất dư vị của nó. Bộ dáng đáng thương đó của nó khiến Trình Đoan Ngọ càng quyết tâm thực hiện mục đích của mình.
Ngày hôm sau, tất cả mọi việc đều diễn ra theo đũng kế hoạch của cô.
Anh trai cô không hề biết gì, cầm tấm vé ăn, một mình đến nhà hàng buffet. Còn Trình Đoan Ngọ lại bế Đông Thiên, với lý do là đưa nó đi tiêm phòng nên không đi được.
Lục Ứng Khâm cũng rất giữ lời. người của anh ta đỗ xe cách đó vài con phố, không khiến mọi người quá chú ý.
Trình Đoan Ngọ cứ ôm chặt Đông Thiên. Rõ ràng cánh tay đã tê lắm rồi nhưng cô cũng không chịu buông cậu bé ra.
Bàn tay nhỏ bé của Đông Thiên ôm chặt lấy cổ mẹ, hơi thở ấm áp của cậu bé cứ phảng phất trước mặt cô. Cậu bé lấy làm lạ hỏi: "Mẹ, mẹ có mệt không, mẹ đặt con xuống đi, con tự đi được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!