Chẳng bao lâu sau, lượng người theo dõi tài khoản của tôi tăng vọt theo cấp số nhân.
Tôi nghi ngờ cậu ấy mua fan ảo cho mình nên đi chất vấn.
Cậu ấy thản nhiên nói: [Em không nhịn được muốn khoe người vợ ưu tú của mình nên đã gửi vào nhóm chat công ty, chị không phiền chứ?]
Tôi đỏ mặt tía tai. Mới lĩnh giấy kết hôn được mấy ngày mà người này sao có thể gọi hai chữ "người vợ" trơn tru đến thế.
Mấy tháng trước tôi có nằm mơ cũng không ngờ rằng cuộc sống không chỉ bước ra khỏi u ám mà còn rơi thẳng vào hũ mật.
Thế nên, đừng bao giờ dễ dàng từ bỏ cuộc đời, bước ngoặt có thể đến ngay giây tiếp theo.
Nhưng tôi càng không ngờ rằng, dù mình đã đi xa đến vạn dặm, vẫn có kẻ đắm chìm trong quá khứ.
Trong một lần ra ngoài mua các loại màu vẽ, Lục Tiễn Dã đã tìm thấy tôi.
Anh ta nén giận bước tới: "Khương Nhiễm, không được quậy phá nữa, chúng ta đi tái hôn ngay bây giờ!"
Tôi cảm thấy thật nực cười.
Anh bạn à, anh mà đến muộn tí nữa là tôi có con luôn rồi đấy.
13.
Trong quán cà phê, tôi và Lục Tiễn Dã ngồi đối diện nhau.
Chủ quán đích thân mang cà phê ra, thái độ ôn hòa lễ phép: "Chị Thăng Nhiễm ghé thăm, đơn hàng này tôi xin miễn phí, xin đừng khách sáo. Nhờ trang trí những bức tranh của chị mà quán thu hút thêm rất nhiều khách, chị đúng là quý nhân của tôi."
Tôi không từ chối được, đành lịch sự cảm ơn.
Khi chủ quán rời đi, sắc mặt Lục Tiễn Dã rất khó coi.
"Em lại bắt đầu vẽ tranh à?"
Tôi thản nhiên gật đầu.
Biểu cảm của anh ta cứng đờ, thoáng hiện lên sự hoảng sợ.
Khoảnh khắc này tôi chợt nhận ra một điều: Anh ta cố tình.
Những năm qua, vẻ ngoài Lục Tiễn Dã cho tôi ăn ngon mặc đẹp, thực chất là muốn nuôi tôi thành một đóa hoa tầm gửi, phụ thuộc và không thể rời xa anh ta.
Anh ta không cho tôi đi làm, không cho tôi giao thiệp, chỉ cho phép tôi xoay quanh một mình anh ta.
Vui buồn của anh ta chính là cả thế giới của tôi.
Sự thất thường của anh ta chính là sợi dây thừng thắt vào cổ tôi.
Anh ta tận hưởng sự kiểm soát tuyệt đối về tinh thần của kẻ bề trên.
Nhưng giờ đây tôi đã có năng lực sống độc lập, thì anh ta bắt đầu sợ hãi.
"Kiếm tiền là việc cực khổ, cứ giao cho anh là được, em không cần làm những việc này đâu." Lục Tiễn Dã dùng giọng điệu ngon ngọt dụ dỗ: "Chúng ta đi tái hôn ngay đi, em có thể quay lại cuộc sống đơn giản vui vẻ như trước kia rồi."
Tôi không nhịn được cười lạnh.
Đến giờ phút này, anh ta vẫn coi tôi là con ngốc.
Tôi mở điện thoại, lấy ảnh chụp giấy chứng nhận kết hôn đưa ra trước mắt anh ta: "Lục Tiễn Dã, tôi kết hôn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!