Chương 8: (Vô Đề)

Tình cảm trong đáy mắt cậu ấy rực rỡ dưới ánh trăng.

Tôi mất tự nhiên quay đầu đi: "Nhìn chị làm gì, nhìn sao băng kìa!"

"Sao băng không thực hiện được nguyện vọng của em, chỉ có chị mới làm được thôi."

Tôi cười ngượng ngùng: "Nói bậy, chị làm gì có bản lĩnh lớn đến thế."

"Chị có mà."

"Năm lớp 12, suất học bổng cho sinh viên nghèo đều bị những người không thiếu tiền chiếm mất, em đói đến mức không có cơm ăn. Trong lúc đường cùng, em đã điền thông tin của mình lên một trang web không yêu cầu điều kiện gì cả."

"Em cầu nguyện có ai đó nhìn thấy mình, giúp đỡ mình, không cần nhiều, chỉ cần cho em đủ ăn là được."

Rất nhanh sau đó nguyện vọng của em đã thành hiện thực. Có một người chị đã tài trợ cho em. Chị ấy rất tốt, không chỉ bằng lòng cho em tiền mà còn quan tâm em, khen ngợi em khi em đạt giải, khuyến khích em khi em gặp trắc trở lúc khởi nghiệp."

"Chị ơi, em mất cha mẹ từ sớm, ở trường cũng chẳng có bạn bè, em đã coi chị là người nhà của mình."

Bùi Hành Giản kể lại chậm rãi, thong dong, như thể đang nói ra những lời đã giấu kín trong lòng bao nhiêu năm, đã tập dượt biết bao nhiêu lần.

Nhưng tôi không thể bình tĩnh được như cậu ấy, tôi sụp đổ khóc không thành tiếng: "Chị quá... đáng rồi, lại... cắt đứt... liên lạc với em!"

Bị người mà mình coi là người nhà vứt bỏ, cậu ấy chắc hẳn đã đau lòng biết bao.

Bùi Hành Giản dịu dàng lau nước mắt cho tôi: "Lúc đó thực sự rất buồn, em cứ ngỡ do mình chưa đủ mạnh mẽ nên không có tư cách được chị lựa chọn. Vì thế em đã biến nỗi buồn thành động lực, liều mạng gây dựng sự nghiệp để có thể một lần nữa đứng trước mặt chị."

Đúng là một sự hiểu lầm lớn.

Tôi điên cuồng lắc đầu giải thích: "Chị không nghĩ thế, chị chỉ thấy mình không giúp gì được cho em nữa, không muốn làm phiền em thôi. Đều tại chị, tại chị tự cho là mình thông minh."

Bùi Hành Giản nghe tôi xin lỗi, xót xa ôm lấy tôi: "Chị không có lỗi, chị chỉ là quá lương thiện mà thôi."

12.

Một lúc lâu sau, tôi cuối cùng cũng bình phục tâm trạng.

Tôi ngồi thẳng dậy, tuyên bố: "Nói đi, em có nguyện vọng gì, lần này chị nhất định sẽ giúp em thực hiện."

Ánh mắt Bùi Hành Giản nóng rực, cậu ấy  thốt ra ngay lập tức: "Em muốn có cùng một sổ hộ khẩu với chị!"

Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, dù là lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ giúp cậu ấy thực hiện.

Nhưng chuẩn bị vẫn là chưa đủ, tôi không ngờ lại là câu trả lời này. Nhất thời não bộ bị kẹt cứng, không phản ứng kịp.

Hai người trưởng thành muốn chung một sổ hộ khẩu thì làm cách nào mới được nhỉ?

Khó đoán quá đi mất. Tôi nhìn cậu ấy với vẻ không chắc chắn.

Bùi Hành Giản không biết từ lúc nào đã chuyển từ ngồi bệt sang quỳ một gối, tay rút từ đâu ra một viên "đá lớn" lấp lánh rạng ngời.

"Chị ơi, em thích chị, kết hôn với em nhé!"

Thú thực, chuyện này hơi đột ngột.

Dù sao tôi cũng vừa kết thúc một cuộc hôn nhân tồi tệ.

Nhưng Bùi Hành Giản không phải Lục Tiễn Dã, và tôi cũng không còn là Khương Nhiễm nhu nhược bất tài của ngày xưa nữa.

Chuyến du lịch này đã giúp tôi tìm lại bản thân, giúp tôi có năng lực tự cứu lấy chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!