Chương 5: (Vô Đề)

Giọng cậu ấy ôn hòa và bao dung: "Em xử lý chút việc nhỏ, chị cần gì cứ gọi em bất cứ lúc nào."

Đợi tôi gật đầu, Bùi Hành Giản mới quay sang máy tính bắt đầu làm việc.

Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt tinh xảo của cậu ấy, những ngón tay thon dài nhảy múa trên bàn phím.

Cậu ấy mặc đồ chỉnh tề, y hệt như những tinh anh lạnh lùng trong phim ảnh. Nhưng tôi lại cảm thấy an tâm lạ lùng.

Hớp từng ngụm đồ uống nhỏ, tôi cảm nhận cơ thể dần ấm lại.

Lật mở một cuốn tạp chí, những màu sắc rực rỡ trên trang giấy lập tức tràn vào mắt, lấp đầy cuộc đời vốn chỉ có hai màu đen trắng trước kia.

Ánh trăng ngoài cửa sổ thật sáng. Chiếu sáng bầu trời, và dường như cũng chiếu sáng cả tôi.

7.

Sau khi đến Bern, thủ đô của Thụy Sĩ, Bùi Hành Giản đưa tôi vào khách sạn.

Tôi ngủ phòng chính, cậu ấy ngủ phòng phụ. Lần này cậu ấy đến để khảo sát nhà máy cơ khí của đối tác, liên quan đến đơn hàng lớn trong tương lai của công ty.

Vì vậy tuần đầu tiên cậu ấy vô cùng bận rộn.

Sáng sớm dậy lúc nào cũng không thấy bóng dáng cậu ấy, chỉ có những tờ giấy ghi lời chào để lại trên bàn cùng bữa sáng đã chuẩn bị sẵn.

Kèm theo đó là lịch trình du lịch cập nhật hằng ngày. Trên đó ghi tỉ mỉ mọi thứ: đi phương tiện gì, ăn ở nhà hàng nào gần đó, check

-in địa điểm nào vào lúc nào.

Cậu ấy giống như một hướng dẫn viên tàng hình, tuy không thấy mặt nhưng hiện diện khắp nơi.

Theo lịch trình, tôi đã đi rất nhiều nơi: bảo tàng nghệ thuật, bảo tàng lịch sử, tháp đồng hồ, vườn hoa hồng...

Chụp ảnh, ăn uống, ngắm cảnh, trải nghiệm đủ loại biểu diễn.

Cảm giác thật kỳ diệu và phấn khích.

Những lúc rảnh rỗi chờ chuyển tàu, ngay cả những con phố bình thường nhất cũng trở nên thú vị.

Một chiếc đèn đường thiết kế lạ mắt tôi cũng có thể ngắm rất lâu.

Giống như một kẻ nhà quê chưa từng thấy sự đời, tôi xuyên qua thành phố này. Nhưng lại cảm thấy thư thái, tự tại chưa từng có.

Lục Tiễn Dã chưa bao giờ đưa tôi đi chơi xa giống như này.

Anh ta luôn nói tôi có tiền sử trầm cảm, phải ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài thì mới bớt suy nghĩ lung tung.

Trước đây, tôi sống trong một thế giới hạn hẹp, mới cảm thấy cuộc đời thật vô vị đến cùng cực.

Thế nhưng giờ đây, tôi lại có chút tham luyến thế giới tươi đẹp này.

Tôi và Bùi Hành Giản sẽ gặp nhau lần thứ hai trong ngày vào giờ cơm tối.

Sau bữa ăn, cậu ấy kiên nhẫn nghe tôi kể những gì đã thấy trong ngày, khóe môi luôn nở nụ cười dịu dàng.

Sau đó, cậu ấy sẽ biến thành một "chiếc máy khen ngợi".

"Chị có cân nhắc việc trở thành nhiếp ảnh không? Cảnh chị chụp đẹp quá."

"Đúng là chuyên gia phổ cập kiến thức, hôm nay một kẻ mù tịt về lịch sử mỹ thuật như em đã được mở mang tầm mắt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!