Chương 1: (Vô Đề)

Lục Tiễn Dã cá cược thua với cô em gái nuôi mới nhận.

Hình phạt là phải độc thân trong một tháng.

Vì thế, anh ta đưa tờ thỏa thuận ly hôn cho tôi: "Ký đi, chỉ là tạm thời xa nhau một tháng thôi, phải có tinh thần trò chơi chứ."

Tôi không nói gì, ngoan ngoãn viết xuống tên mình.

Không lâu sau, Lục Tiễn Dã lại thua cược tiếp.

"Lần này phải ngủ với cô ấy một đêm. Chỉ là đắp chăn thuần khiết trò chuyện thôi, em đừng có nghĩ nhiều."

Trong lúc nói chuyện, từ túi quần anh ta rơi ra một chiếc hộp vuông nhỏ.

Anh ta ho nhẹ một tiếng, lấy cớ công ty có việc, nhưng thực chất là đi thẳng đến khách sạn.

Đợi anh ta đi xa, tôi cúi đầu trả lời tin nhắn vừa mới gửi đến.

[Một tuần nữa em ra nước ngoài, chị có muốn đi cùng không?]

[Được.]

1.

Ngày hôm sau, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Đang bận rộn giữa chừng thì Lục Tiễn Dã, người đã đi cả đêm không về,  đẩy cửa bước vào.

Trên cổ anh ta chằng chịt những vết dấu hồng ám muội, anh ta ngáp ngắn ngáp dài vì thiếu ngủ: "Định đi du lịch à?"

Tôi chột dạ gật đầu.

Lục Tiễn Dã không cảm thấy có gì bất thường: "Em cũng nên ra ngoài đi dạo đi, suốt ngày chui rúc ở trong nhà chẳng có kiến thức gì cả, không giống như Dao Dao lúc nào cũng có thể đàm đạo trên trời dưới biển với anh."

Tống Dao, cô em gái nuôi mà anh ta mới nhận ở quán bar nửa năm trước.

Hai người họ như hình với bóng, đắm chìm trong những trò chơi cá cược.

Tiền cược từ lúc đầu là một ly trà sữa, một bữa ăn, giờ đã thành một cái ôm, một nụ hôn.

Tôi đã từng khóc, từng làm loạn.

Nhưng đổi lại chỉ có ánh mắt chán ghét của Lục Tiễn Dã: "Chỉ là chơi đùa thôi, sao phải nghiêm trọng hóa vấn đề thế làm gì?"

Dần dần, tôi không còn thích nói chuyện nữa.

Thế nên bây giờ nghe anh ta tâng người này hạ người kia, tôi cũng im hơi lặng tiếng, lẳng lặng tiếp tục đóng gói đồ đạc.

Một lúc sau, Lục Tiễn Dã hỏi: "Khi nào thì em đi?"

"Sáu ngày nữa."

Giây tiếp theo, cơ thể tôi đột ngột bị nhấc bổng lên.

Tôi bị bế thốc quăng lên giường, rơi vào vòng tay ấm nóng của đối phương.

"Đừng động đậy, ngủ với anh một lát."

Tôi không vùng vẫy ra được, buộc phải ngửi mùi nước hoa phụ nữ lạ lẫm trên người anh ta, trong đầu tự động hiện ra những hình ảnh hỗn loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!