Không hiểu sao, câu nói ấy của anh lại khiến cô cảm thấy có chút… mờ ám.
Nhưng cô không truy hỏi.
Khóe môi đang muốn cong lên, cô chỉ khẽ ừ một tiếng, chậm rãi đáp lại.
Đèn đỏ ở phía trước nên xe dừng lại. Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng trầm thấp như chạm nhẹ vào tai:
"Em thích không?"
"… Cũng bình thường thôi," Chương Uẩn Nghi làm bộ như chẳng nghe ra hàm ý phía sau, nghiêm túc trả lời:
"Một chút thì chấp nhận được."
Quá nhiều thì cô không chịu nổi.
Anh bật cười khẽ, như thỏa hiệp:
"Được, tôi biết rồi."
Giọng anh thấp êm, len vào tai khiến vành tai cô thoáng nóng lên. Cô không nói gì thêm.
Đường hơi tắc nghẽn, nhưng vì nơi cô ở cách sân bay không xa, chưa đầy bốn mươi phút, hai người đã đến nơi.
Xe dừng lại. Anh xuống xe, lấy hành lý đưa cho cô:
"Đi đường cẩn thận."
Cô gật nhẹ, ngước mắt nhìn anh:
"… Vậy tôi vào nhé?"
Cô chẳng còn nhiều thời gian.
Anh khẽ gật đầu:
"Đi đi."
"Cảm ơn anh," cô nói.
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi dâng lên ý cười, nhẹ giọng đáp:
"Không cần cảm ơn, tôi còn đang kiếm thêm thu nhập mà."
Nghe anh nhắc đến chuyện này, cô có chút ngượng, lại muốn bật cười:
"Tôi đi đây, anh về chậm thôi, đừng vội."
Anh chỉ khẽ ừ. Khi cô xoay người đi được vài bước, anh bỗng gọi:
"Eva."
Cô ngoái đầu lại, ánh mắt đầy nghi hoặc:
"Hửm?"
Anh thu ánh nhìn xuống thấp:
"Hôm nào về?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!