Lâm lão gia sắc mặt nghiêm nghị.
Đám phụ nhân, tiểu thư, thiếu gia kia vội vàng cúi đầu đồng thanh hô vang:
"Vâng!"
Lâm lão gia nắm tay ta, âu yếm dắt vào trong.
Lâm phủ thật sự quá lớn, khiến ta nhìn hoa cả mắt.
"Cái mùi gì vậy?"
Ta hít hít mũi.
"Phụ thân chuẩn bị tiệc tẩy trần đón con về đấy!"
Lâm lão gia ánh mắt đầy cưng chiều nhìn ta.
Còn ta thì lập tức lần theo hương thơm, phóng thẳng đến phòng ăn.
Chà chà, một bàn toàn là sơn hào hải vị!
Ta không nói hai lời, nhảy phắt lên ghế.
Chộp lấy đĩa thịt trước mặt, liền bắt đầu ăn lấy ăn để!
Đợi đến khi ta ăn sạch sành sanh thịt cá trên bàn, sờ lên bụng căng tròn một cách thoả mãn, mới phát hiện đám người trong Lâm phủ đều đang trợn mắt há mồm nhìn ta.
"Mẫu thân xem kìa, nàng ta cứ như dã nhân vậy!"
Cô nương tròn trịa kia ánh mắt đầy khinh miệt nhìn ta.
Chỉ cần liếc qua lớp thịt trắng trẻo, trơn mịn trên người nàng, ta liền biết — hẳn là chưa từng nếm qua mùi đói khát.
"Khụ, khụ."
Phụ nhân bên cạnh nàng vẫn là cái dáng vẻ nhã nhặn ho khẽ như trước.
Chỉ là lần này, bà ta bước tới chỗ ta.
Trên môi nặn ra một nụ cười gượng gạo đến mức giả tạo:
"Tiểu Hy, để Từ cô cô đưa con đi rửa mặt thay y phục nhé."
Bà ta vừa nói vừa lén trao đổi ánh mắt ra hiệu với Từ cô cô."
"Mẫu thân" ư?"
Ta nghi hoặc nhìn bà ta.
Ánh mắt kia vừa lạnh lẽo vừa xa cách, tuyệt chẳng giống ánh mắt của một người mẹ nhìn đứa con ruột của mình.
"Tiểu Hy, bà ấy là kế mẫu của con — kế thất của ta, đương nhiên là mẫu thân của con rồi."
Lâm lão gia ở một bên mở lời.
Thấy ta chỉ đứng ngây người, không chịu mở miệng gọi "mẫu thân", vị phu nhân nọ cũng chỉ cười mà đ.á.n. h trống lảng, phân phó Từ cô cô dẫn ta rời đi.
Ta vừa bước ra khỏi phòng ăn, đã nghe phía sau đám người kia còn đang thì thầm bàn tán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!