Ba phút sau.
Con zombie kia đã được chuyển nhượng sang phòng của Diêm Xuyên Bách.
Cửa phòng đóng lại, Kỳ Hòa đảo mắt nhìn quanh.
Phòng này so với phòng cậu thì cũng chẳng khác mấy, nếu buộc phải nói, thì chính là cái giường kia sạch quá mức cho phép. Ban ngày Diêm Xuyên Bách cho người ta cảm giác lười biếng tùy tiện, thậm chí còn có phần cà lơ phất phơ, không hợp với tác phong quân đội.
Nhưng tấm ga trải giường thẳng thớm gần như không thấy lấy một nếp nhăn lúc này đã khiến Kỳ Hòa tin chắc vào việc anh từng từ quân đội ra.
Tầm mắt Kỳ Hòa chỉ dừng một giây rồi thu lại.
Diêm Xuyên Bách đã đeo găng tay vào, sau đó ngồi xổm nghiên cứu cái xác nửa đêm bay tới tận cửa kia, trên môi anh lộ ra nụ cười lạnh, "Cậu không ngủ được nên mới vác nó qua cho tôi à?"
Kỳ Hòa giải thích, "Đâu có, chỉ là tôi thấy anh rất giỏi ở khoản ướp lạnh thôi."
Diêm Xuyên Bách, "..."
"Với cả, tôi cũng đã thử kệ nhắm mắt ngủ luôn." Kỳ Hòa than nhẹ, "Nhưng thật sự không thể chịu nổi cái cảm giác nhắm mắt rồi mà bên cạnh lại có đứa cứ chảy dãi nhìn mình như thế."
Cậu lắc đầu, "Đúng là không biết xấu hổ, thèm khát tôi còn chẳng biết kiềm chế."
Khóe môi Diêm Xuyên Bách giật giật, rồi mím lại.
Anh sáng suốt không đáp lại câu này, chỉ chuyên tâm kiểm tra cấu trúc sinh lý của con zombie, tiện thể quan sát thử một lượt, phát hiện không có vết đạn thì hỏi, "Cậu bắt nó kiểu gì vậy?"
Kỳ Hòa mặt không đổi sắc, "Võ công trong thiên hạ, không gì có thể sánh bằng với tốc độ."
"..."
Diêm Xuyên Bách nhìn cậu một cách sâu xa.
Hệ thống réo lên cảnh báo: [Dù ngài nói cho có lệ thì cũng phải thành tâm một chút chứ.]
Kỳ Hòa thong thả ngồi xổm xuống bên cạnh anh, bồi thêm một câu: "Có thể là tôi cũng đã tiến hóa rồi, thân thể linh hoạt khiếp luôn."
Diêm Xuyên Bách 'à' hai tiếng, thu mắt về, tiếp tục nghiên cứu con zombie trước mặt. Bên này anh nghiên cứu, bên kia Kỳ Hòa lại bị hệ thống chất vấn trong đầu: [Ký chủ à, ngài vốn chỉ là một game tester mà nhỉ?]
"Đúng vậy." Kỳ Hoà chống cằm, vừa nhìn phía trước vừa trả lời, "Game sinh tồn thì cũng là game thôi mà. Trước đây tao cũng chơi qua kha khá rồi, thành tích cũng ổn áp lắm."
Nếu không phải vì lối chơi quá đỉnh làm xảy ra lỗi liên tục, ép nhà phát hành phải thức thâu đêm suốt sáng vá lỗi, thì điểm số chắc còn cao hơn nữa.
Một tiếng điện 'xẹt' vang lên.
Hệ thống mơ hồ cảm thấy: ... Hình như nó bắt nhầm người rồi thì phải?
"Ngoài cặp màng cánh ra thì con zombie này cũng không khác gì với mấy con bình thường." Diêm Xuyên Bách tháo găng, thu tay lại.
Kỳ Hòa liếc tới, "Móng tay nó có vẻ dài hơn á."
Cái này thì khó chịu thật.
Nếu không cẩn thận thì khi siết nắm tay lại, bàn tay sẽ bị thủng mất.
"Đa số zombie đều bắt đầu 'tiến hóa' từ móng và răng." Diêm Xuyên Bách cụp mắt xuống, giọng trầm đi, "Để có thể săn con mồi hiệu quả hơn."
Kỳ Hòa lặng đi chốc lát.
Cậu cúi gằm đầu, đường nét dịu đi, không biết đang nghĩ gì mà hiếm khi im lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!