Chương 38: , chương 25.2

Mạnh Mạn thầm kinh ngạc, chẳng có hàng ma sư nào hẹn đưa khách hàng đến, Boss cũng không bao giờ tới vào lúc này, mà phong ấn trên cửa cũng không thể nào để cho những người thường lảng vảng đi tới. Lẽ nào lại là Chúc Tiểu Tiểu?

Mạnh Mạn vội vàng đi về phía phòng khách của cửa tiệm. Một người già tinh thần nhanh nhẹn đang đứng ở đó ngắm nghía chiếc ấm nhỏ được bày trong tiệm. Ông ta nhìn thấy Mạnh Mạn, hơi mỉm cười: "Mạnh Bà, đã lâu không gặp rồi".

Mạnh Mạn kinh hãi đến mức suýt chút nữa nói không nên lời, cô há hốc miệng ra, rất lâu sau mới lí nhí đáp một tiếng: "Đại vương".

Bắc m Vương cười: "Tốt, rất tốt".

Nụ cười của ông ta thân thiết, Manh Mạn lại sợ đến mức chân có chút run rẩy, ông ta bị phong ấn gần nghìn năm, làm thế nào xuất thế được?

Cô nghe thấy Bắc m Vương nói: "Cô còn nhớ ta cho cô thân thể bất lão bất tử, còn nhớ ta đẽ cho cô tẩy hồn dẫn lộ, còn nhớ chính ta đã cho cô ngày hôm nay chứ?".

Trên mặt ông ta mang theo nụ cười, nhưng giọng nói thì lại lạnh băng. Mạnh Mạn véo vào mu bàn tay của mình, gắng sức trấn tĩnh lại: "n tình của người, Mạnh Bà suốt đời không quên".

Bắc m Vương lại cười: "Tốt, rất tốt. Cô tốt hơn nhiều so với hai tên tiểu tử thối không có lương tâm kia".

Ổng ta dùng lực bóp một cái, chiếc ấm nhỏ trong tay vỡ vụn.

Mạnh Mạn nhìn khuôn mặt cười của ông ta, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ xương sống toát ra.

Chúc Tiểu Tiểu vô lo vô nghĩ ngủ cả một đêm.

Khi cô tỉnh dậy, nhìn thấy căn phòng rộng lớn này thì giật thót mình, lại là kiểu toàn bộ thông nhau, không phân ra phòng khách và các phòng. Tất cả các phòng nối với nhau thành một khối, chỉ có điều chỗ cần bày sofa thì bày sofa, chỗ cần bày giường thì bày giường, bàn làm việc, tủ... tất cả các đồ dùng liếc qua một cái là thấy rõ. Căn phòng này lớn đến mức đáng kinh ngạc, cách trang trí sắp đặt thế này cũng thật là đặc biệt.

Chúc Tiểu Tiểu nhìn nhìn trên người, vẫn còn nguyên bộ quần áo hôm qua, chỉ có thắt lưng bị tháo ra, có thể là để tránh việc cô ngủ không thoải mái. Bát Bát thấy cô tỉnh dậy, kêu chít chít ở dưới chân giường nhưng không dám nhảy lên trên.

Chúc Tiểu Tiểu vui mừng đặt nó lên lòng bàn tay: "Boss đâu?".

Phản ứng đầu tiên của cô chính là đây là nhà của Boss, anh ấy sẽ không vứt cô cho người nào khác. Bát Bát đưa cô đến chỗ sofa, trên bàn có một tờ giấy để lại: "Heo Con bẩn, ngủ dậy rồi trong tủ lạnh có sữa, bánh ngọt, tự mình lấy ra ăn. Bàn chải đáng răng, khăn mặt và quần áo trên sofa đều là cho em, tắm rửa xong thì thay vào. Nếu như buồn chán thì mở máy tính ra chơi, anh đi làm, buổi trưa quay lại mang đồ ăn cho em".

Chúc Tiểu Tiểu bĩu môi, Boss lại mắng người, cô đâu có phải là Heo Con bẩn. Cô nhìn Bát Bát bẩn thỉu như vậy, quyết định tắm rửa lập tức chiếm vị trí đầu tiên trong kế hoạch.

Đợi đến khi cô xử lý ình và Bát Bát đều sạch sẽ thơm tho rồi, bọn họ cùng nhau hưởng thụ bánh ngọt và sữa. Boss vẫn chưa quay lại, Chúc Tiểu Tiểu buồn chán, cô đột nhiên nhớ ra câu chuyện về chú heo kia vẫn còn chưa đọc xong.

Tiểu Tiểu mở máy tính, tìm thấy đoạn lần trước mình mình đang đọc dở, ở đó nói là Cửu Thiên Huyền Nữ phát hiện ra khả năng đặc biệt của chú heo, thế là muốn thu nhận nó làm đồ đệ, nhưng mà heo con không đồng ý.

Lúc đó Diêm Vương nói với heo con, nếu như heo con bái Cửu Thiên Huyền Nữ làm sư phụ, có thể tu luyện thành hình người thì sẽ bằng lòng ở cùng với nó. Điều kiện như thế đối với chú heo mà nói thật sự là quá tốt, nó không do dự, lập tức đồng ý. Chúc Tiểu Tiểu tìm đến đoạn này rồi tiếp tục đọc.

Heo con bởi vì một lời tuyên bố của Diêm Vương đã trở thành đệ tử của Cửu Thiên Huyền Nữ, Cửu Thiên Huyền Nữ cũng vì vậy mà kết làm đồng minh với Diêm Vương. Thế lực Diêm Vương dưới địa phủ càng được củng cố, dư đảng lúc m Vương từng tên từng tên một bị lôi ra xử lý. Còn heo con bắt đầu từ lúc đó, trải qua những ngày tháng gian khổ nhưng hạnh phúc.

Gian khổ đó là sự học tập và rèn luyện mỗi ngày, nó chỉ Ià một chú heo, chẳng biết cái gì cả, ngoài việc có thể xông phá kết giới ra, chẳng còn bất kỳ bản lĩnh gì khác. Nếu muốn tu luyện thành tiên, nói thì dễ hơn làm rất nhiều. Nhưng heo con vô cùng nỗ lực, nó khắc phục cái tính lười nhác trước đây, khắc khổ học tập, rèn luyện. Bởi vì nó còn nhớ, Diêm Vương nói rồi, chỉ cần nó tu luyện thành hình người, thì sẽ bằng lòng ở bên nó.

Tâm sự đó của heo con, Cửu Thiên Huyền Nữ và Diêm Vương đều hiểu rõ. Thế là vì để cổ vũ, giúp nó có động lực và đẩy nhanh quá trình tu luyện, mỗi tháng heo con đều có năm ngày được quay về địa phủ ở cùng với Diêm Vương. Đó là những ngày heo con vui nhất trong mỗi tháng, nó lại lần nữa trở thành vật cưng được hoan nghênh nhất nơi địa phủ. Diêm Vương và Nữ Diêm Vương đối xử với nó rất tốt, heo con còn được vào nhà lao để đón bạn chuột yêu quý của nó ra, nhờ Diêm Vương chăm sóc.

Loại phương thức trừng phạt và khích lệ này quả nhiên rất có tác dụng thúc đẩy tính tích cực của heo con, việc tu luyện của nó đạt được bước phát triển mạnh mẽ và nhanh chóng. Nhưng cái ngày đại kiếp trời đất cũng sẽ đến rất nhanh, Cửu Thiên Huyền Nữ vì muốn heo con thích ứng với chiến tranh mau hơn một chút, để khi đại chiến có thể phát huy được tác dụng lớn nhất bắt đầu giao cho nó một số nhiệm vụ đi bắt yêu diệt ma.

Nhưng heo con không có hình người, nó chỉ là một chú heo, không có móng vuốt lợi hại, cũng chẳng có bộ răng sắc nhọn. Kết quả, sau những lần ra ngoài làm nhiệm vụ, kinh nghiệm thực chiến của heo con càng ngày càng phong phú, nhưng nó cũng thường xuyên bị thương tích đầy mình.

Mỗi lần heo con bị thương, Diêm Vương đều đón nó quay về địa phủ tĩnh dưỡng, nếu như vết thương nghiêm trọng một chút, nó có thể ở lại bên cạnh Diêm Vương lâu hơn một chút. Heo con đã có thể nói chuyện rồi, nó nói rất nhiều, hình như muốn đem tất cả những lời mà trước đây không thể nói, nói ra hết cho chán thì thôi. Nó quấn lấy Diêm Vương nói chuyện, quấn lấy Nữ Diêm Vương nói chuyện, đương nhiên còn cả những người bạn tốt như Hắc Bạch Vô Thường và chú chuột nhỏ của nó nữa.

Rất nhanh chóng, hai trăm năm đã trôi qua, đại chiến thần

- ma bắt đầu, pháp lực của heo con đã tu luyện đến một mức độ nhất định, nhưng lại vì thời gian tu hành quá ngắn, phương diện biến hóa thành hình người không tiến triển cho lắm, nó chỉ có thể duy trì hình người trong khoảng thời gian rất ngắn căn bản không cách nào tham gia trận chiến lâu.

Nhưng mục đích Cửu Thiên Huyền Nữ thu nhận nó làm đồ đệ chính là muốn sử dụng năng lực đặc biệt của nó, duy trì bảo vệ hòa bình trời đất. Thế là heo con hết lần này đến lần khác được phái ra chiến trường. Nó thân làm tiên phong xông lên đánh phá kết giới bảo vệ của yêu ma trước, để những thiên binh thần tướng theo sau có thể thuận lợi triển khai tấn công.

Heo con trận nào cũng mạo hiểm hoàn thành nhiệm vụ, không lúc nào là không bị thương, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nó không hề hối hận, nó cảm kích ơn dạy dỗ của sư phụ, lại hy vọng có thể sát cánh bên cạnh Diêm Vương.

Chẳng mấy chốc, trận quyết chiến then chốt nhất giữa thần và ma sắp bắt đầu, hai anh em ma thần thượng cổ Trọng Lâu và Xi Vưu1 pháp thuật kinh người, bất khả chiến bại, bọn họ có lưới thiên ma hộ thân, chúng tiên căn bản không cách nào công kích được. Muốn giành thắng lợi, phương pháp hiệu quả nhất chính là bảo heo con lại lần nữa xuất chinh, để nó công phá lưới thiên ma cho chúng tiên và thần tướng phía sau có cơ hội tấn công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!