Chương 22: , chương 17 cont

Bên cạnh xe, Tiết Phi Hà phi thân đến, một chân đạp vào xác sống kia, lại thuận thế quay người quét tới, đạp thật mạnh vào đầu của một xác sống phía sau. Tên đó kêu lên một tiếng, ngã nhào xuống đất.

Con yêu sói phía sau xe kia vẫn chưa mở được cửa, đang dùng lực đập mạnh vào xe. Tiết Phi Hà với tay ra sau, hai mũi đoản tiễn đã được lên cung, "phụt phụt" hai tiếng, đoản tiễn lao thẳng tới tim của yêu sói.

Nhưng động tác của yêu sói kia cũng tương đối nhanh nhạy, mũi đoản tiễn thứ nhất đã bị nó tóm lại. Trên đoản tiễn có bùa chú, đột nhiên bốc cháy trong tay của nó, nó cuống quýt hất ra, đồng thời thân người nhanh chóng lùi lại phía sau.

Mũi đoản tiễn thứ hai lập tức lao đến, thoắt cái đã cắm vào ngực nó, đáng tiếc vết thương lại không sâu. Yêu sói đau đớn kêu rống lên một tiếng, vung tay rút đoản tiễn ra.

Tiết Phi Hà đang định bắn tiếp, phía sau lại có một xác sống xông đến. Thấy nó đang muốn cắn lên vai mình, Tiết Phi Hà vừa quay người, vừa búng tay một cái, mũi đoản tiễn liền thuận thế phóng thẳng vào đầu xác sống, xác sống kia hét lên thảm thiết, đổ ập xuống đất.

Lần này quay người một cái, hoàn cảnh trước mặt khiến Tiết Phi Hà phải kinh ngạc, làm sao mà xác sống này vừa ngã xuống đã lại có năm sáu con khác xông lên rồi. Happy và Chu Duệ ở trước màn hình giám sát cũng giật thót mình, tình hình này thật không bình thưòng.

Xác sống và thây ma không giống nhau. Thây ma là thi thể sau khi hấp thu âm khí hình thành. Nếu như điều kiện tự nhiên thích hợp, việc toàn bộ thi thể trong lòng đất của cả một khu mộ cùng lúc biến đổi là hoàn toàn có thể xảy ra. Thây ma thì không có hồn, không có ý thức, hành động chậm chạp, hút máu là bản năng. Còn xác sống lại không như vậy, hồn phách của chúng bị khóa trong cơ thể đã chết, có ý thức, có thể cảm thấy đau đớn, lại phải từng ngày nhìn thân thể của mình mục ruỗng mà không sao ra khỏi đó được. Oán hận và giận dữ khiến năng lượng của chúng lớn lên, máu thịt người sống có thể khiến tốc độ thối rữa thân thể của bọn chúng chậm lại, có thể cho chúng năng lượng, cho nên đó là thức ăn chủ yếu của bọn chúng.

Số lượng xác sống nhiều như thế này, không thể nào là tự nhiên tạo thành được, cũng không thể tự phát tụ tập, bọn chúng và yêu sói xuất hiện cùng lúc với nhau, phía sau nhất định có ẩn tình.

Happy có chút lo lắng, hỏi Chu Duệ: "Hai tổ xe phái đi hỗ trợ đến đâu rồi?".

Chu Duệ vừa mới kết nối được với hệ thống liên lạc của hai tổ xe được phái đi. Trên bản đồ dẫn đường, xe của hai tổ đó bị kẹt lại ở địa điểm cách công ty 13.8 km đã năm phút không di chuyển rồi. Hình ảnh camera giám sát giao thông cho thấy, đoạn đường này vừa xảy ra tai nạn, năm chiếc xe đâm vào đuôi nhau, ba chiếc đã chắn mất toàn bộ đường. Nhân viên trên xe cũng vừa mới xác thực với Chu Duệ, hai chiếc xe bị kẹt lại giữa đường, hiện tại không thể di chuyến được.

"Gần đó còn tổ nào khác có thể tới hỗ trợ không?" Happy rõ ràng biết khả năng này không lớn lắm, nhưng vẫn muốn hỏi xem, quả nhiên Chu Duệ cho anh một câu trả lời phủ định.

Hôm nay trùng hợp lại toàn là sự vụ lớn, các tổ làm việc bên ngoài đều đi làm nhiệm vụ hết rồi, chỉ có những bộ phận nhỏ ở lại công ty đợi lệnh. Bây giờ phái tổ khác đến hỗ trợ chắc chắn là không kịp. Boss hôm nay lại có hội nghị quan trọng ở bên ngoài. Tất cả sự việc đều đổ dồn đến một lúc.

Đúng lúc Happy sốt ruột, bọn Chúc Tiểu Tiểu bên kia cũng đến thời khắc nguy cấp.

Ba con yêu sói tuy đều đã bị thương, nhưng sức chiến đấu của bọn chúng thì không hề giảm. Đau đớn và bị tấn công trái lại còn khiến bọn chúng càng phẫn nộ, bọn chúng cũng không đi cậy cửa sau xe nữa, trực tiếp xông đến chỗ các hàng ma sư. Giết chết người trước, chiếc xe này chẳng phải vẫn còn ở đây cho bọn chúng từ từ xử lý sau.

Khá nhiều xác sống đã ngã xuống, nhưng vẫn còn tới sáu, bảy con nữa đang tiếp tục tấn công. Súng của Tống Bình sớm đã hết đạn, anh ta đành dùng côn hai khúc, thân côn cũng giống như những thứ khác, đều có bùa chú. Tống Bình và yêu sói đánh nhau rất lâu, trên người sớm đã bị thương, mùi máu tanh hấp dẫn, các xác sống lại càng hứng thú, tập trung tấn công anh ta hơn là những người khác.

Mọi người ai cũng bận rộn, đều khó có thể giúp đỡ Tống Bình. Bọn họ càng đánh càng mất sức, đã xuống thế rồi, trước mắt chỉ có thể gắng gượng tự bảo vệ mình, chỉ mong không trở thành bữa ăn của xác sống.

Chúc Tiểu Tiểu ở trong xe vừa sợ hãi vừa sốt ruột. Nghe Happy bên kia nói tổ hỗ trợ vẫn chưa đến, cần phải đợi, cô càng hận mình không có bản lĩnh, chỉ có thể giương mắt nhìn đồng nghiệp bị thương mà không thể làm gì giúp đỡ.

Giữa tình thế cấp bách, cô ngồi vào ghế điều khiển xe, trong đầu nhanh chóng nhớ lại kỹ thuật lái mà thầy giáo của trường đào tạo lái xe dạy. Rất tốt, cô vẫn còn chưa quên.

Chúc Tiểu Tiểu điều chỉnh lại ghế ngồi, chiếc xe hơi cao, cô phải gắng ngồi thẳng lưng mới có thể nhìn thấy phía trước. Loại xe này cô chưa từng lái, nhưng vào thời điểm nguy cấp, cũng chẳng để ý được nữa.

Chúc Tiểu Tiểu trước mắt chỉ định khởi động xe, những chuyện khác cô không làm được, thì ít nhất nên chuẩn bị tốt phần việc này. Một lúc nào đó, may ra có cơ hội, cô sẽ lập tức tiếp ứng, đưa mọi người chạy thoát.

Vừa rồi yêu sói và xác sống kia còn điên cuồng đập phá cửa xe, bây giờ lại không thèm đế ý. Chúc Tiểu Tiểu nắm lấy thời cơ, khởi động, đạp côn, vào số, thả lỏng côn, chiếc xe bắt đầu rung lên chậm rãi đi về phía trước, vậy là khởi động rồi!

Chúc Tiểu Tiểu rất vui mừng, giấy phép lái xe của cô cũng không phải là thứ bỏ đi, cô thực sự biết lái xe!

Nhưng chiếc xe vừa chuyển động, một con yêu sói liền nhìn thấy, nó nhanh chóng nhảy lên phía trước muốn ngăn, không cho chiếc xe chạy mất. Chúc Tiểu Tiểu vừa nhìn thấy, liền đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao "bụp" một cái, con yêu sói bị hất ngã. Nhưng... chiếc xe lại chết máy.

Yêu sói lắc lắc đầu, lảo đảo bò dậy. Chúc Tiểu Tiểu thấy tình cảnh này, cắn răng lại, run tay nổ máy, cài số lùi, lùi xe về phía sau một chút, sau đó thì đạp ga, tăng tốc, lao về phía yêu sói.

"Bụp", tiếng va chạm cực lớn vang lên, con yêu sói kia lại bị đẩy lần nữa, lần này lực đâm mạnh, nó bị hất ra một đoạn xa, không bò dậy nổi. Lòng tin của Chúc Tiểu Tiểu đã tăng lên nhiều, khởi động xe, cố gắng lùi gần tới chỗ bọn Tiết Phi Hà đang chiến đấu.

Chu Duệ trước máy tính vừa nói xong với Happy, thì nhìn thấy hình ảnh chiếc xe khởi động đâm yêu sói, không kìm được lẩm bẩm nói: "Cô ấy có giấy phép lái xe không?".

Happy nhìn anh ta một cái, lúc này nghĩ đến giấy phép lái xe làm gì? Anh ấn nút liên lạc, lớn tiếng dặn dò: "Heo Con, cô không được mở cửa xe, không được ra ngoài". Lúc này anh đã cực kỳ sốt ruột, quyết định phải bỏ lại công việc ở đây, đích thân đi cứu bọn họ.

Bên này Chúc Tiểu Tiểu đã không kịp nghe lời anh nói, cô quay đầu nhìn thấy Tống Bình bị một yêu sói đánh ngã xuống đất, mấy xác sống cuối cùng cũng có cơ hội, tất cả xông đến, ấn anh ta xuống, bắt đầu cắn. Bọn chúng đang ăn thịt anh ta!

Chúc Tiểu Tiểu hét lớn, tiếng thét kinh hãi từ máy liên lạc truyền về phía Happy.

Smile vừa mới xong công việc, nhận được tin liền sấp ngửa chạy đến chỗ Happy. Vừa mới vào cửa, vừa vặn nghe thấy tiếng thét của Chúc Tiểu Tiểu, anh lao đến trước máy tính: "Là Heo Con phải không? Cô ở đâu?". Chớp mắt, anh đã nhìn ra tọa độ hiển thị trên màn hình, quay người xông ra bên ngoài, nói: "Tôi đi".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!