Chương 17: , chương 14 cont

Hồ Dương gật đầu, Tư Mã Cần lại nói với Ray: "Bọn chúng lấy đi những linh hồn này nhất định không phải là ngẫu nhiên. Trên đường lớn chỗ nào cũng có thể cướp linh hồn, bọn chúng lại lựa chọn ở đây. Cho nên linh hồn của những người này nhất định có điểm đặc thù, tôi muốn biết bọn chúng có tiêu chí lựa chọn như thế nào".

"Hiểu rồi." Ray trả lời, sau đó nói: "Các anh em, tôi vừa nhận được một tin xấu, căn cứ vào nguồn tin đáng tin cậy, Boss hình như phát hỏa rồi, đang đi tới chỗ các anh, bão sắp tới rồi, mọi người cẩn thận".

"Phát hỏa? Anh ta phát hỏa ở điểm nào chứ?"

Ray cũng không nói được rốt cuộc Boss phát hỏa vì sao, anh trả lời: "Mấy người thấy vị bạn học 'kỳ tài trời phú, vì nước an dân' Chúc Tiểu Tiểu của chúng ta thế nào rồi?".

"Cô ấy không sao, khóc một trận, đi cùng với Thư Đồng ra xe rồi."

"Thế này đã khóc rồi? Cô ấy thực sự thích hợp làm hàng ma sư sao?"

"Có lẽ Boss xem trọng thiên phú hơn. Thực ra có thể từ từ huấn luyện." Cao Lôi tiếp lời, anh cất súng đi bàn bạc với Tư Mã Cần, vụ án cướp linh hồn không dừng lại ở con số một, rất khó khăn.

Tiểu Tiểu không hề biết tình hình của bọn họ bên này, toàn bộ đầu óc và trái tim đều ngập tràn cảm giác an ủi vì cuối cùng cũng cứu được Thư Đồng. Nhưng mà Công ty Nhã Mã lại không muốn cho cô đi cùng xe cấp cứu, yêu cầu cô phải ở đây nghỉ ngơi, sau đó còn muốn làm kiểm tra cho cô. Tiểu Tiểu nghe thấy hàng ma sư kia len lén dùng máy liên lạc hỏi có cần đưa cho cô đồ uống của Waiting không, thì không nhịn được nói với anh ta: "Không cần lãng phí, thứ đồ uống đó không thể làm mất đi ký ức của tôi, tôi từng uống rồi".

Vị hàng ma sư kia kinh ngạc nhìn cô, vội vàng chạy ra xa thông báo. Tiểu Tiểu bĩu môi, cảm thấy đầu óc trống rỗng. Sự việc kết thúc rồi, cô vừa thả lỏng một chút liền cảm thấy rất mệt.

Động tĩnh nơi này dường như thu hút sự chú ý của không ít người hiếu kỳ. Trong tòa nhà, rất nhiều nhân viên công sở chạy xuống dưới, bọn họ không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết tầng tám bị phong tỏa, vậy là bàn tán xôn xao cả lên.

Tiểu Tiểu quan sát những người đó, đột nhiên cảm thấy mình thật sự không giống với bọn họ. Cô thấy thích những hàng ma sư mặc áo chống đạn, cầm mấy thứ vũ khí kỳ lạ, dùng loại súng cổ quái kia hơn.

Cô thật sự, rất muốn làm hàng ma sư!

Tiểu Tiểu ngước mắt, nhìn thấy Nghiêm Lạc đang đứng ở xa xa trước mặt mình, cô nhất thời nhảy lên, trong lòng kích động một hồi. Lúc này cô chỉ muốn nói với Boss, cô không do dự nữa, không đắn đo nữa, cô muốn làm hàng ma sư, cô muốn đến công ty của anh làm việc.

Tiểu Tiểu đi về phía Nghiêm Lạc, cô nhìn thấy biểu cảm của anh giống như vừa thở phào một cái, đang định gọi anh, đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi: "Tiểu Tiểu!".

Tiểu Tiểu quay đầu lại, nhìn thấy u Dương Tĩnh, liền trả lời một tiếng: "Học trưởng!". u Dương Tĩnh đi đến phía cô, kéo cô ra nhìn cẩn thận từ trên xuống dưới: "Em không sao chứ, dọa chết anh rồi, nghe nói tầng tám có cướp, chỗ đó còn bị phong tỏa, anh liền nhớ ra hôm nay em đến phỏng vấn, cũng không biết là em có bị giữ lại hay không, gọi điện cho em và Quách Tinh đều không được.

Suýt chút nữa làm anh lo chết mất, bây giờ nhìn thấy em không sao là được rồi".

"Cảm ơn học trưởng. Chị Quách cũng không sao, em vừa mới nhìn thấy chị ấy rồi."

u Dương Tĩnh gật đầu, nắm chặt vai Tiểu Tiêu nói: "Như thế này là tốt rồi, tốt rồi".

Tiểu Tiểu cảm động vô cùng, thấy có chút đáng tiếc vì không thể cùng đi làm với u Dương Tĩnh, cô cắn môi, nói: "Học trưởng, xin lỗi, em không thể cùng anh làm việc trong một tòa nhà rồi".

"Sao cơ?" u Dương Tĩnh rất ngạc nhiên: "Tiểu Tiểu, em bị dọa nên sợ hãi quá phải không? Vụ cướp lần này là ngoài ý muốn, bọn anh ở đây rất an toàn, không phải thường xuyên thế này đâu".

"Em biết." Tiểu Tiểu muốn nói, cô chẳng qua muốn làm việc có ý nghĩa hơn mà thôi, cô muốn làm việc như những người kia, có thể đem lại an toàn ọi người. Nhưng lúc này điện thoại của u Dương Tĩnh lại vang lên, anh nhận cuộc gọi: "Lạc Ngôn, không sao rồi, không sao rồi, mình nhìn thấy cô ấy rồi, cô ấy không sao, cậu yên tâm đi. Được, được, mình đưa điện thoại cho cô ấy".

u Dương Tĩnh chuyển điện thoại cho Tiểu Tiểu: "Là Lạc Ngôn, cậu ấy cũng đã nghe nói, lúc trước còn bảo muốn đến đây, em nói chuyện với cậu ấy nhé".

Tiểu Tiểu thở dài trong lòng, nhận lấy điện thoại, nói mấy câu, cho biết mình đã bình an. Vu Lạc Ngôn ở đầu dây bên kia rất căng thẳng, liên tiếp nói muốn đến gặp cô. Tiểu Tiểu từ chối, vào lúc tâm trạng như thế này, cô thực sự không có tinh thần để ứng phó với việc thăm hỏi của một quý công tử như anh. Cô cảm ơn, dập máy, lại nói chuyện thêm với u Dương Tĩnh mấy câu rồi cáo biệt.

Sau đó cô quay đầu lại, lúc này đã chẳng thấy Nghiêm Lạc đâu nữa rồi. Trong lòng Tiểu Tiểu vô cùng thất vọng, cô cảm thấy có rất nhiều điều muốn nói với Boss. Cô chạy một vòng từ trên xuống dưới, tin tức thu được lại là Nghiêm Lạc có hội nghị quan trọng, đã đi rồi. Tiểu Tiểu chẳng biết làm sao, chỉ đành nghĩ để hôm khác liên lạc với anh.

Nửa ngày tiếp sau đó, Tiểu Tiểu bận rộn khác thường, cô làm bản ghi chép theo yêu cầu của Tư Mã Cần, lại chạy đến bệnh viện thăm Thư Đồng, suốt từ lúc cô ấy bắt đầu làm phẫu thuật cho đến khi kết thúc sau đó còn nán lại tới quá giờ ăn tối mới rời đi. Cô ăn uống qua quýt, tiếp đó nhận điện thoại của A La, bị cô ấy giáo huấn ột trận về tội gan lớn làm bừa, không có ý thức an toàn.

Lúc này trời đã tối mịt, Tiểu Tiểu mua lạc rang ăn vặt, vừa đi đường vừa ăn, nghĩ ngợi vẩn vơ. Nghĩ về cái gọi là mục tiêu sống của cô; nghĩ vì sao những chuyện linh tinh vớ vẩn cô gặp phải lại có rất nhiều người biết đến; nghĩ cô sau này làm một hàng ma sư sẽ oai phong lừng lẫy thế nào; nghĩ phải tìm Nghiêm Lạc nói chuyện; nghĩ không biết mình có vừa nhìn thấy anh là lại mất mặt hay không, muốn gặp anh một lần chẳng phải là chuyện dễ, hay là gọi điện thoại cho anh, nhưng gọi khi nào thì thích hợp đây... nghĩ rồi lại nghĩ, ngước mắt lên nhìn, trước mặt đã chính là Waiting.

Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn màu trời đen thẫm, nhớ lại thời khắc gặp ma ban đầu của cô lại chính là lúc gặp phải con mèo đen kỳ lạ và một trận mưa lớn, qua vụ việc ngày hôm nay, cô vẫn rất ổn, tất cả đều bình thường.

Đang nghĩ như vậy, đột nhiên mấy hạt mưa lớn rơi xuống, rơi đúng trên trán mình. Tiểu Tiểu giật người, thật là nói cái gì thì cái đó đến. Cô cất bước chạy về phía trước, vừa mới đẩy cửa Waiting ra, mưa lớn đã ập xuống như trút nước.

Tiểu Tiểu suýt chút nữa ngã nhào vào Waiting, cô xoay người nhìn ra màn mưa, mặt mũi nhăn nhó. Quay lại, đang định gọi một tiếng "Chị Mạn", giọng nói của cô đột nhiên mắc lại trong cổ họng.

Boss đang ngồi trên sofa nhìn cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!