Chương 9: (Vô Đề)

Lại mất thêm một giờ để trở về Hoa Khải Kim, Dương Chiêu để xe trong gara, xách cái chân giả lên nhà.

Đây là lần đầu tiên cô vác một cái chân người về nhà, trên đường đi cô cũng không kiềm lòng được, tránh né những người qua lại.

"Sao nó nặng thế này…" Dương Chiêu xách một lúc đã thấy cánh tay hơi mỏi.

"Cái này làm bằng vật liệu gì đây?" Cô giơ bàn tay còn lại gõ vào cái

đùi, âm thanh thật trầm, cô cảm thấy chất liệu của cái chân giả này

không tốt lắm.

Về tới nhà, cô dựng cái chân giả ở một góc

tường, sau khi đặt xuống cô còn hào hứng đứng bên cạnh đo chiều dài với

chân mình. Đo xong, cô cũng không bất ngờ phát hiện cái chân giả này dài hơn chân mình không ít.

So đo một hồi, Dương Chiêu ngồi xuống sô pha, đốt một điếu thuốc.

Xuyên qua làn sương khói mờ ảo, Dương Chiêu nhìn cái chân giả kia, hơi híp mắt lại, không thể nhìn rõ nét mặt cô.

Tối hôm đó, Dương Chiêu ngủ không ngon giấc. Cô mơ thấy một giấc mơ, giấc

mơ đó đứt quãng chẳng liền mạch, trong giấc mộng của cô xuất hiện nhiều

thứ rất kỳ lạ, lúc cô giật mình tỉnh giấc đã hơn ba giờ sáng.

Dương Chiêu vò vò tóc, cô nhấc người ngồi dậy trong bóng đêm.

Khu Hoa Khải Kim ngày thường không hề ồn ào, ban đêm càng cực kỳ yên tĩnh,

Dương Chiêu mơ mơ màng màng ngồi trong căn phòng rộng lớn trống trải, cô giật mình cảm thấy cách cư xử của mình đã có chút khác thường.

Cái tên tài xế kia…

Chẳng hiểu vì sao, Dương Chiêu lại mơ hồ nhớ tới Trần Minh Sinh.

Trong quãng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, thứ để lại cho Dương Chiêu ấn tượng sâu sắc nhất chính là gương mặt say ngủ của Trần Minh Sinh.

Lần đầu tiên là ở nhà cô, anh mua thuốc cho cô xong thì ngồi ngủ trên sô pha.

Lần thứ hai là ở trung tâm phục hồi chức năng, anh ngủ gục trong lúc truyền nước.

Còn có lúc cô lái xe đưa anh về nhà, anh ngủ quên trên xe.

Hình như trong hai ngày nay, Trần Minh Sinh gần như luôn trong trạng thái ngủ say.

"A …" Trong bóng đêm Dương Chiêu thầm nói: "Có lẽ vì quá ít nói …"

Hôm đó, Dương Chiêu cứ ngồi đó cho tới lúc trời sáng. Điều thần kỳ là cô

không cảm thấy mỏi mệt một chút nào, ngược lại còn thấy tinh thần rất

sảng khoái thoải mái.

Cô đang đợi.

Đợi Trần Minh Sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!