Chương 50: (Vô Đề)

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

Lưu Vĩ đến sòng bài kiếm chuyện đã là ba ngày sau.

Lúc đó, Trần Minh Sinh đang xem tivi trong phòng, cửa phòng bị ai đó đá văng ra.

Trần Minh Sinh bình thản nhìn ra ngoài, Lưu Vĩ hùng hổ bước vào, bên ngoài đám nhân viên phục vụ muốn ngăn nhưng không ai dám mở miệng. Có mấy người Trần Minh Sinh mang tới nghe tiếng động chạy vào, Trần Minh Sinh nhìn họ lắc đầu.

"Qua đây, đóng cửa lại." Trần Minh Sinh nói, "Lấy một thùng bia vào đây."

Người bên ngoài tản ra, mấy phút sau, một phục vụ khiêng một thùng bia vào.

"Anh Danh, em khui nhé."

Trần Minh Sinh: "Cậu không cần xen vào, ra ngoài đi."

"Dạ." Người phục vụ xoay người ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

Sắc mặt Lưu Vĩ hiểm độc, mặt cười nhưng bụng đầy căm hận, nhìn Trần Minh Sinh chằm chằm: "Mày cần gì ở đây giả vờ tốt bụng với tao."

Trần Minh Sinh ngồi trên sô pha, giương mắt nhìn gã: "Tao vốn không phải người tốt."

Lưu Vĩ híp mắt nhìn Trần Minh Sinh: "Giang Danh, bây giờ ở đây không có người khác, tao với mày nói thẳng đi." Gã giơ tay chỉ căn phòng, rồi chỉ vào mình: "Sòng bài Vạn Phát này là của tao. Tao khuyên mày nên thức thời một chút, đừng để đến lúc mọi người đều khó xử.

Trần Minh Sinh khui một chai bia, đặt trước mặt Lưu Vĩ: "Mày suy nghĩ nhiều, tao thấy gần đây mày bận rộn quá, không có người quản lý sòng bài nên tao đến giúp mấy ngày thôi."

Lưu Vĩ: "Bận hay không là việc của tao, đây không phải là nơi mày có thể đụng đến."

Trần Minh Sinh yên lặng một lúc, sau đó cười trầm thấp: "Mày đúng là xưa đâu bằng nay nhỉ."

Không biết Lưu Vĩ nghĩ gì, mặt hơi đắc ý: "Ngày ông đây kiêu ngạo với đời còn chưa đến đâu."

Trần Minh Sinh gật đầu: "Ừ, chờ mày làm xong mọi việc, chỉ cần nói một câu tao lập tức trả nơi này cho mày."

Thấy Trần Minh Sinh phối hợp như vậy, Lưu Vĩ cảm thấy hơi kỳ lạ. Gã nhìn Trần Minh Sinh một lượt từ trên xuống dưới: "Sao thế, trước kia mày đâu phải như vậy."

Trần Minh Sinh vờ không hiểu: "Trước kia tao làm sao?"

Lưu Vĩ cười lạnh một tiếng, không nói gì.

Trần Minh Sinh lại khui một chai bia, đặt trước mặt: "Trước đây là trước đây, bây giờ tao thành thế này, có rất nhiều chuyện không làm chủ được."

Lưu Vĩ nhìn chân Trần Minh Sinh, cuối cùng ngồi xuống sô pha.

"Giang Danh, mày cũng biết bây giờ mày rất bất lợi đúng không?" Lưu Vĩ vắt tay lên sô pha, bắt chéo chân: "Vậy mày nói rõ với anh Bạch đi."

Trần Minh Sinh nói: "Tao nói rõ cái gì?"

"Không làm được đó." Lưu Vĩ khinh khỉnh, "Mày nhìn xem, bây giờ mày trở về, dựa vào quan hệ trước đây của mày với anh Bạch, anh ấy nhất định không nói gì mày nhưng vẫn rất quan tâm đến mày, chỉ cần mày nói… À…" Lưu Vĩ chỉ chỉ chân Trần Minh Sinh: "Tình cảnh này thì mày có thể làm được gì?"

Trần Minh Sinh mỉm cười, uống một ngụm bia.

Lưu Vĩ nói tiếp: "Mày nói với Anh Bạch, để công việc cho người khác làm, dù sao vẫn có con ngốc kia, mày cũng chẳng cần lo lắng."

Trần Minh Sinh nhìn Lưu Vĩ nói: "Mày nghĩ nếu nói Bạch Vi Vi như vậy trước mặt anh Bạch, mày còn tiếp tục được không."

Lưu Vĩ biến sắc: "Mày muốn nói với anh Bạch?" Gã lập tức cười khinh thường: "Mày giả vờ làm gì, tao không tin mày xem nó như những đứa con gái bình thường khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!