Edit: Như Bình
Beta: Vô Phương
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới phun ra một câu: "Fuck!"
Bên kia vọng tới tiếng lạch cạch của quân mạt chược, Trần Minh Sinh hỏi: "Cậu đang ở sòng bài của Lưu Vĩ?"
"Không phải, cậu…" Ngô Kiến Sơn dường như không kịp phản ứng, anh ta kéo ghế bước ra, hỏi: "Giang Danh, là cậu thật sao?"
Giọng Trần Minh Sinh trầm xuống: "Tôi nói gì cậu nghe không hiểu à?"
"Cậu… Fuck!" Ngô Kiến Sơn mắng một tiếng: "Mẹ nó, cậu không chết thật à, tôi cứ tưởng tụi tôi nhìn nhầm.
Trần Minh Sinh trả lời: "Tôi không chết hình như cậu không vui nhỉ?"
"Biến!" Ngô Kiến Sơn nói tiếp: "Cậu không chết sao lại trốn đi thế? Cậu chờ một lát, để tôi gọi cho anh Bạch."
"Chờ chút." Trần Minh Sinh gọi anh ta lại: "Bây giờ mấy người ở đâu?"
Ngô Kiến Sơn đáp: "Chỗ của Lưu Vĩ."
Trần Minh Sinh: "Giờ tôi sẽ qua đó."
"Cậu đừng qua!" Ngô Kiến Sơn vội ngăn: "Cậu tới làm gì, định chơi mạt chược hả, chờ ở đó, lát nữa tôi gọi cho cậu."
Ngô Kiến Sơn dứt lời, không chờ Trần Minh Sinh nói thêm, anh ta cúp điện thoại.
Tài xế liếc nhìn Trần Minh Sinh qua kính chiếu hậu, hỏi: "Cậu đi đâu?"
Trần Minh Sinh đáp: "Trước tiên cứ tới trung tâm thành phố đã."
Tài xế ấn nút bắt đầu tính cước, quay đầu xe lại.
Đã hơn một năm Trần Minh Sinh chưa quay lại nơi này, tuy vừa xuống máy bay nhưng anh lại không hề có cảm giác xa lạ, giống như chỉ vừa ra ngoài dạo quanh mà thôi.
Hàng cây trồng ven đường nay vẫn rậm rạp như trước, sức sống tràn trề, nơi này không giống nơi đó – vào thời gian này đã không còn thấy sắc xanh.
Trần Minh Sinh nghĩ có lẽ thứ thay đổi duy nhất là anh đã có sự so sánh. Bây giờ dù thấy hoặc nghĩ tới bất cứ thứ gì, anh cũng sẽ bất giác so sánh với nơi đó.
Gác cánh tay lên khung cửa kính, anh không thể khắc chế nỗi nhớ Dương Chiêu.
Cô đang làm gì, giờ là nửa đêm, cô đã ngủ chưa.
Cô có gọi cho anh không… Không, có lẽ cô sẽ không gọi cho anh. Tuy anh đã bẻ gãy sim điện thoại cũ và cũng không có cách nào xác nhận, nhưng anh biết Dương Chiêu sẽ không gọi cho anh.
Bởi vì anh đã dặn cô đừng liên lạc với anh, mà Dương Chiêu chắc chắn sẽ không bao giờ thất hứa.
Trần Minh Sinh nhớ cái ôm cuối cùng của Dương Chiêu, trái tim anh quặn thắt. Anh lấy bao thuốc lá trong túi áo, rút một điếu ra châm hút.
Anh tự nhủ, bây giờ không phải lúc để nhớ nhung.
Lúc đi ngang qua một ngã tư, di động Trần Minh Sinh chợt reo vang. Anh bắt máy, người gọi là Ngô Kiến Sơn.
"A Danh, anh Bạch bảo tôi báo với cậu, tối nay cậu tới khách sạn Thúy Hồ trước, ngày mai anh Bạch sẽ ở Minh Đô tẩy trần cho cậu."
Trần Minh Sinh: "Bây giờ anh Bạch ở Côn Minh à?"
"Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!