Edit: Ong MD
Trần Minh Sinh cảm nhận được sức nặng đè trên vai, như dày vò bóp nghẹt tim anh, ép anh khó chịu đến khó diễn tả được.
"Hôm nay, trên tàu đã khiến em sợ phải không?" Trần Minh Sinh nhỏ giọng.
"Hơi sợ." Dương Chiêu nói: "Anh ra tay quá độc ác."
Trần Minh Sinh cúi đầu, cười khẽ một tiếng, "Thật không?"
"Trần Minh Sinh…" Dương Chiêu chậm rãi mở miệng, "Vì sao anh biết rõ về thuốc phiện như vậy?"
Giọng Trần Minh Sinh vẫn rất nhỏ, rất chậm, lời anh nói như hòa cùng bóng đêm tối tăm. Dương Chiêu có cảm giác, nếu cô không lắng nghe thật kỹ thì không thể xác định anh có trả lời hay không.
"Trước kia, anh từng tiếp xúc với nó." Anh nói.
Dương Chiêu buông tay, giữ chặt vai anh, yên lặng nhìn anh trong bóng đêm.
"Trần Minh Sinh, anh từng nghiện?"
"Không phải." Trần Minh Sinh thốt lên ngay lập tức, anh cầm tay Dương Chiêu, giọng gấp gáp hơn lúc nãy. "Dương Chiêu, anh không nghiện ma túy."
Anh nhìn Dương Chiêu, nhìn thẳng vào mắt cô, lặp lại: "Chưa bao giờ."
Ánh mắt Dương Chiêu lạnh lùng, bình thản khiến Trần Minh Sinh bỗng nhiên sợ hãi.
"Không nghiện, vậy anh đã từng hít."
"Dương Chiêu…"
Dương Chiêu nói: "Sao?"
Trần Minh Sinh cắn chặt răng, cuối cùng giống như vứt bỏ hết, anh gật đầu.
"Đúng, anh đã từng hít." Anh nhìn nền nhà, chậm rãi lắc đầu, nói rất nhỏ: "Anh không muốn lừa dối em, anh đã từng hít."
Dương Chiêu không thể diễn tả cảm giác trong lòng.
Qua lại hàng ngày với Trần Minh Sinh, trực giác vẫn mách bảo cô, Trần Minh Sinh không giống những lái xe bình thường.
Ngày đó, cô thấy trên người anh rất nhiều vết sẹo, theo bản năng cô cho rằng có lẽ trước đây Trần Minh Sinh từng làm sai chuyện gì đó. Nhưng đối với cô, cảm giác này không quan trọng, hơn nữa lúc ấy Trần Minh Sinh cũng không bộc lộ quá nhiều nên cô không hỏi đến cùng.
Cho đến khi Trần Minh Sinh tắm lúc nãy, Dương Chiêu cũng không muốn ép hỏi anh.
Nhưng Trần Minh Sinh trả lời một câu vô cùng đơn giản, khiến Dương Chiêu hơi mờ mịt.
Mờ mịt về con người này, mờ mịt với tương lai.
Trần Minh Sinh cầm tay Dương Chiêu, cô cảm giác được bàn tay anh run run.
Anh đang kiềm chế, Dương Chiêu nghĩ. Nói với cô những điều này khiến anh sợ hãi.
Dương Chiêu cầm tay anh, Trần Minh Sinh càng siết chặt.
"Vì sao anh hít ma túy…" Dương Chiêu gặng tiếp, "Vì chơi bời sao?"
Trần Minh Sinh lắc đầu: "Không phải…"
"Vậy vì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!