Đêm hôm đó, Dương Chiêu và Trần Minh Sinh ngủ rất trễ.
Dương Chiêu có mang theo áo ngủ, chiếc áo ngủ tay dài liền thân. Cô thay áo, rồi nằm trên giường xem tivi với Trần Minh Sinh.
Dương Chiêu rất hiếm khi xem tivi, cô nhìn các kênh cứ liên tục lướt qua màn
hình, chợt cảm thấy có lẽ Trần Minh Sinh cũng không thường xem tivi.
Cuối cùng, Trần Minh Sinh dừng lại ở kênh phim truyện đêm khuya, đó là một bộ phim Mỹ có phụ đề tiếng Trung.
Dương Chiêu nằm trong lòng Trần Minh Sinh, căn phòng không bật đèn, chỉ có
ánh sáng chớp nháy lóe ra từ màn ảnh. Một tay Trần Minh Sinh ôm cô nói:
"Mệt rồi thì ngủ đi."
Dương Chiêu hơi mệt, cô khẽ gật đầu.
Trong tầm mắt cô là cái chân trái hơi co lại của Trần Minh Sinh. Dưới ánh
sáng trắng bạc của màn hình tivi, cô thấy rất rõ nhiều nếp nhăn li ti
mềm mại.
Tĩnh mạch trên chân Trần Minh Sinh rất rõ nét, bàn chân dài khẽ giẫm lên giường khiến nệm hơi lún xuống.
Dương Chiêu không thể nhớ rõ bộ phim điện ảnh kia có nội dung gì, thậm chí
tên phim cô cũng không nhớ nổi. Trong ký ức đêm đó của cô chỉ có duy
nhất một vòng ôm ấm áp của Trần Minh Sinh, đôi cánh tay vững chãi, yên
ổn của anh, phông nền là những hình ảnh không ngừng lướt qua trên màn
hình.
Hôm sau, đến giữa trưa Dương Chiêu mới rời khỏi nhà Trần Minh Sinh.
Lúc sắp đi, cô nói với anh: "Em sẽ đến tìm anh."
Trần Minh Sinh gật đầu, khẽ hôn cô.
Dương Chiêu về nhà, lúc mở cửa nhà cô mới phát hiện mình đã bỏ quên túi xách ở nhà Trần Minh Sinh. Chìa khóa, ví tiền, di động của cô đều nằm trong
đó.
Dương Chiêu đành nhấn chuông cửa, Dương Cẩm Thiên nhanh chóng chạy ra mở cửa.
"Chị, chị về rồi."
"Ừ." Dương Chiêu vào nhà: "Em đang làm gì vậy?"
Dương Cẩm Thiên đáp: "Em học."
Dương Chiêu vỗ vỗ vai cậu, hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Dương Cẩm Thiên: "Em ăn rồi, em gọi một phần cơm bên ngoài."
Dương Chiêu cười cười dặn: "Em đi học đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!