"Anh có thể dạy tôi không?"
Dương Chiêu đặt điện thoại xuống chiếc bàn trước mặt, cầm bài kiểm tra của
Dương Cẩm Thiên lên xem. Qua một lúc, cô ngẩng đầu, điện thoại di động
không có chút động tĩnh nào, cô nghĩ rằng Trần Minh Sinh đã từ chối cô.
Dương Chiêu bỏ bút xuống, uống một ngụm nước rồi tiếp tục xem bài thi.
Ngay lúc cô định để điện thoại sang một bên thì nó lại rung lên. Cô nghĩ chỉ là SMS, nhưng phát hiện điện thoại vẫn tiếp tục rung.
Là cuộc gọi đến.
Dương Chiêu cầm điện thoại lên, nhìn trên màn hình hiện ra ba chữ "Trần Minh Sinh", từ từ ấn nút nghe.
"A lô?"
"Là tôi."
"Tôi biết."
Trần Minh Sinh dừng một chút mới nói: "Cô vừa nói muốn học nấu ăn?"
Dương Chiêu trả lời: "Vâng."
Trần Minh Sinh: "Cô học nấu ăn để làm gì?"
Dương Chiêu nói: "Tôi đón em trai về nhà ở, muốn nấu cơm tối cho thằng bé ăn."
Bên kia điện thoại Trần Minh Sinh khẽ cười: "Gọi đồ ăn bên ngoài không được sao?"
"Thằng bé không thích đồ ăn bên ngoài, hơn nữa…" Dương Chiêu ngừng một chút
rồi nói tiếp, "Hơn nữa, tôi muốn tự tay nấu ăn cho thằng bé. Anh có thể
dạy tôi được không?"
Dương Chiêu nói xong, nghe thấy đầu bên kia
có tiếng tách giống như là tiếng bật lửa, hình như Trần Minh Sinh đang
châm thuốc hút.
"Trong nhà cô không có ai biết nấu ăn à, sao lại muốn nhờ tôi dạy vậy?"
Dương Chiêu: "Tôi muốn học với anh."
Trần Minh Sinh im lặng, Dương Chiêu tiếp tục nói: "Tôi có thể trả học phí cho anh."
Trần Minh Sinh nói nhỏ: "Học phí bao nhiêu nhỉ?"
Dương Chiêu thật sự suy nghĩ nghiêm túc một lúc: "Hai trăm tệ một món anh nghĩ sao?"
Trần Minh Sinh không thể tiếp tục nhịn được nữa, khẽ cười ra tiếng. Dương
Chiêu nghe vậy cúi đầu xuống, tiếng cười ngắn ngủi, nhưng khuôn mặt dán
sát vào điện thoại của cô như càng nóng hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!