Khi Dương Chiêu nghe thấy tiếng "được" thì khẽ cúi đầu.
Cô nhớ lại dung mạo của Trần Minh Sinh, nghĩ đến vẻ mặt khẽ cười của anh.
Cô cảm thấy chỉ một tiếng được vô cùng đơn giản đó lại khiến người ta
như được thả lỏng.
Mùi thuốc lá nồng nặc trong xe cũng không khó chịu như vốn dĩ.
Ở đầu bên kia điện thoại Trần Minh Sinh nói tiếp: "Vậy cô chọn địa điểm đi."
Dương Chiêu nghĩ một lúc, hỏi: "Hiện giờ anh đang ở đâu?"
Trần Minh Sinh: "Ở nhà."
Dương Chiêu: "Vậy chọn nơi gần nhà anh đi."
Trần Minh Sinh ngừng một lúc rồi nói: "Nhà cô không gần nhà tôi lắm, có tiện cho cô không?"
Dương Chiêu nhếch miệng: "Không sao, dù sao cũng phải lái xe mà."
Nói xong, cô nghe thấy bên đầu kia điện thoại có tiếng cười khẽ. Trái tim
Dương Chiêu khẽ nảy lên, vẻ mặt Trần Minh Sinh rủ mi khẽ cười ngày đó
hiện lên trước mắt, cô nói: "Anh cười gì vậy?"
Trần Minh Sinh nói: "Không có gì."
Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, Dương Chiêu nhíu mày, hỏi lại: "Anh cười cái gì?"
Trần Minh Sinh tiếp tục cười.
Dương Chiêu: "…"
"Không có gì đâu cô Dương." Trần Minh Sinh nói tiếp, "Tôi không có ý gì cả,
chỉ là tôi đang nghĩ…" Anh nói một nửa lại dừng lại, Dương Chiêu lập tức hỏi: "Anh nghĩ cái gì?"
Điện thoại im lặng một lúc, Dương Chiêu
nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ xe. Trường trung học của Dương Cẩm Thiên ở
ngay khu trung tâm, xe cộ qua lại đông đúc. Đèn giao thông ở ngã tư đã
chuyển sang xanh, rất nhiều xe cộ chạy về phía này.
Dương Chiêu nhìn từng chiếc xe lướt qua, lặng lẽ chờ Trần Minh Sinh trả lời.
"Không có gì…" Trần Minh Sinh khẽ nói.
Dương Chiêu hạ ghế ngồi về phía sau, ngửa đầu trên ghế hỏi lại: "Anh nghĩ cái gì?"
Trần Minh Sinh khẽ cười: "Chẳng lẽ lần nào cô cũng phải hỏi ra đáp án mới được sao?"
Dương Chiêu nhìn trần xe màu xám, nói: "Cũng không hẳn."
Trần Minh Sinh: "Khi nào cô đến?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!