"Tô Châu?"
"Ừ, sao vậy?"
"Tớ định thi vào Đại học Tô Châu." Trong lòng tôi dâng lên chút vui mừng.
Chuyện tôi thi vào Tô Châu, tôi chưa kể cho ai biết cả, nên khi nghe Chu Duy nói vậy, tôi cảm thấy như đó là duyên số đã được định sẵn.
"Cũng trùng hợp quá nhỉ, chẳng lẽ cậu crush tớ đấy à, Tiểu Viên Viên?"Chu Duy ngồi trên xe quay đầu lại, nhéo má tôi.
"Cậu nghĩ nhiều rồi."Tôi gạt tay cậu ấy ra.
"Cậu không thi Bắc Đại, mẹ cậu có biết không?"Hạ Hạ cười hỏi tôi.
"Không biết."
"Lợi hại thật, cuối cùng cậu cũng biết phản kháng rồi. Mẹ cậu mà biết, chắc tim không chịu nổi mất."Hạ Hạ cười gian nhìn tôi.
"Không còn cách nào khác."Tôi bĩu môi.
Tôi không thể sống cả đời vì bố mẹ.
"Viên Viên, thấy cậu cuối cùng cũng có dũng khí sống cho chính mình, tớ thật sự mừng cho cậu."
"Cậu đừng nói cứ như sinh ly tử biệt thế... Buồn nôn ch. ết đi được." Miệng thì mắng đấy nhưng trong lòng tôi lại rất cảm động.
Lên đến núi Nga Mi, chúng tôi tìm một khách sạn suối nước nóng để nghỉ chân.
Tối hôm đó, khi chúng tôi đang ngâm mình trong suối nước nóng thì Văn Tu xuất hiện.
Cậu ấy mặc áo choàng tắm, dáng người săn chắc với cơ bắp cuốn hút, mái tóc hơi nâu, dài vừa đủ che mắt.
"Sao cậu lại đến đây?"Chu Duy lập tức phấn khích, nhường chỗ cho Văn Tu.
Văn Tu vuốt tóc trước mắt lên, không nói gì, ngồi xuống cạnh tôi.
"Ừ, đến rồi."
Câu "đến rồi" của Văn Tu, như thể chỉ nói với mình tôi, rất gần bên tai.
"Bố mẹ cậu không phải đã sang Mỹ rồi sao?"
"Đi rồi."Văn Tu trông có vẻ rất mệt mỏi.
"Đi rồi? Chẳng lẽ cậu vừa đi Mỹ lại bay về đây à? Mấy ngày thôi mà…"
"Đừng nói nhiều, tớ không muốn nói chuyện."Văn Tu lười biếng dựa người vào cạnh tôi.
Cậu ấy không nhìn tôi lấy một cái, nhưng tim tôi lại đập thình thịch.
Thực ra tôi hơi lo lắng cho Văn Tu. Lần nào cậu ấy trông cũng như vừa thức trắng đêm, liệu cứ thế này Văn Tu có kiệt sức không?
Trong suốt thời gian ngâm suối nước nóng, Văn Tu không nói gì cả, chỉ có Chu Duy nói suốt không ngừng.
Tôi càng không muốn nói gì thêm.
"Cậu biết không? Viên Viên lại muốn thi vào Đại học Tô Châu. Sau này tớ và cậu ấy sẽ cùng ở một thành phố, đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ."Chu Duy phấn khích nói với Văn Tu.
Văn Tu đang im lặng, bỗng mở mắt, nghiêng đầu nhìn tôi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!