Trong tầm mắt Lâm Quát, ngoài Lâm Chi đang kể chuyện và Lâm Chi đứng một bên thỉnh thoảng vuốt mèo, biểu cảm tất cả Lâm Chi khác đều khó coi cực điểm, sau lần Lâm Chi số 1 kể chuyện liên quan tới cây hoè bị hiện thực hóa vẫn có thể thiêu hủy được, cả bệnh tâm thần cũng không giết được người tham dự, nhưng ma quỷ thì chưa chắc.
Ma quỷ vốn dĩ khó giải.
Nghiêm Kiệt tóm tắt câu chuyện: "Nhân vật chính Sadako…" anh ta thoáng dừng lại, kế đó cố ý nhấn mạnh: "Lúc còn sống đã có thể dùng ý niệm giết người, cha nàng lừa nàng đến cạnh giếng rồi bất ngờ gi ết chết nàng. Sadako oán hận hóa thành một bản băng ghi hình, chỉ cần nhìn thấy người trong băng ghi hình, 7 ngày… à không, chỉ cần nhìn thấy người trong băng ghi hình sẽ lập tức gọi Sadako đến, sau đó bị Sadako gi ết chết."
Tất cả người ở đây dùng ánh mắt phẫn hận trừng Nghiêm Kiệt.
Rõ ràng không phải thế! Trong phim băng ghi hình phải đến ngày thứ bảy mới nhận được một cú điện thoại, sau đó Sadako mới có thể xuất hiện. Vả lại băng ghi hình chỉ là một sự nguyền rủa, nếu muốn sống cho người khác xem băng ghi hình, bản thân sẽ bình yên vô sự.
Câu chuyện gốc không giống như Nghiêm Kiệt kể! Nghiêm Kiệt muốn chặn kín tất cả đường trốn thoát!
Ông lão nhăn mày thật sâu: "Trời ạ, Việc này thật quá đáng sợ. Chuyện của số 8…"
Nghiêm Kiệt cắt ngang: "Tôi vẫn chưa kể xong."
Ông lão lộ ra nụ cười áy náy: "Xin lỗi, là lão quá vội vàng. Vị khách số 8, xin mời tiếp tục kể chuyện của mình đi."
Nghiêm Kiệt không để ý đến ánh mắt hoảng sợ thậm chí căm hận của đám người, ý định tiếp tục kể đến hết chuyện.
"Khoan đã." Lâm Quát bỗng lên tiếng.
Ông lão không hài lòng nhìn Lâm Quát: "Vị khách số 13, trong lúc người khác kể chuyện mọi người yên tĩnh lắng nghe là được. Cậu làm vậy sẽ ảnh hưởng mạch kể của vị khách số 8, cũng sẽ ảnh hưởng trải đến nghiệm lắng nghe của mọi người."
Lâm Chi không biết Lâm Quát muốn làm gì, khẩn trương nắm lấy góc áo Lâm Quát.
Bởi vì ông lão vẫn luôn đứng đó, mà những người khác là vì sợ hãi rụt rè ngồi trên ghế đệm, Lâm Quát dễ dàng nhận ra, tầm mắt cậu chuẩn xác rơi trên người ông lão: "Xin lỗi, tôi rất sợ, tôi có thể ôm mèo của ông không?"
Ông lão tỏ vẻ khó xử.
Lâm Quát nói: "Tôi không biết mình có vì sợ hãi mà ngất xỉu hay không, nếu như ngất xỉu, bỏ lỡ câu chuyện này, tôi sẽ rất tiếc nuối."
Giọng nói của cậu đang run rẩy, nghe vào hệt như thật sự sợ hãi, cũng chỉ có Lâm Chi và chính cậu biết, đây là do chứng trầm cảm quấy phá.
Ông lão nghe tới đây, nghiêm túc suy nghĩ một chốc: "Vậy được rồi." Dứt lời nhìn con mèo đen ngồi trên bàn trà: "Thận, tới chỗ vị khách số 13 đi."
Con mèo li3m li3m móng vuốt, giống như đắn đo xem trong lòng Lâm Quát có thoải mái như bàn trà hay không, khoảng chừng mười mấy giây sau, con mèo nhẹ nhàng nhảy lên, chui vào trong lòng cậu. Sau đó cuộn thành một cục, chờ đợi Lâm Quát vuốt v e.
"Ca…" Lâm Chi bất an ngó Lâm Quát, cô nhóc ngồi sát bên cạnh cậu, cảm nhận được lúc con mèo nhảy vào lòng Lâm Quát, người cậu nháy mắt cứng đờ.
Lâm Quát ra hiệu Lâm Chi không cần lo lắng, sau đó tự mình bình ổn tâm lý, bấy giờ mới duỗi tay vuốt vuốt đầu mèo đen, thao tác vô cùng lạnh nhạt, khả năng là ngoài ông lão thì chẳng còn ai vuốt v e nó, mèo đen vẫn hạ mình phát ra tiếng gù gù dễ chịu.
Ông lão thấy Lâm Quát đã yên tĩnh, lúc này mới nhìn tới Nghiêm Kiệt: "Rất xin lỗi, lão có thể thông cảm cho số 13, bởi vì câu chuyện anh kể thực sự rất đáng sợ. Thế nhưng bây giờ đã ổn rồi, mời tiếp tục đi."
Nghiêm Kiệt nhếch môi nhìn Giang Thăng vẫn luôn im lặng, cậu bé nhỏ tuổi chưa từng xem ⟨Chuông Dữ Nửa Đêm⟩, càng không biết Sadako nổi tiếng, đối với khái niệm ma quỷ cũng rất mơ hồ, không hề tỏ ra quá ghê sợ.
Từ đó Nghiêm Kiệt chắc chắn Giang Thăng bị trầm cảm hiện thực hoá ảnh hưởng, anh ta nói: "Vì Sadako có tuổi thơ đau khổ, nên nàng luôn luôn ưu tiên ra tay với trẻ con."
"Mẹ nó." Lâm Chi muốn xông tới chặn cái miệng chó của Nghiêm Kiệt lại.
Nghiêm Kiệt không chỉ muốn điểm thời gian và điểm nhân số cho mình, anh ta còn muốn điểm thời gian của Trương Mộng Nam.
Lâm Quát giữ chặt cô nhóc, khẽ lắc đầu. Sau khi đợi Lâm Chi bình tĩnh lại, Lâm Quát tiếp tục vuốt v e mèo đen trong lòng. Bản thân cậu dị ứng với lông, nhưng lông con mèo đen này hệt như dán lên da thịt, tùy ý Lâm Quát vuốt v e x0a nắn thế nào thì một cọng lông tơ cũng không rụng.
Chuyện của Nghiêm Kiệt vẫn còn tiếp tục, anh ta miêu tả Sadako giết bao nhiêu người rồi giết thế nào sống động như thật, người mới bất an cúi gằm đầu, nam sinh số 2 đã kể chuyện trước đó, bụng bảo dạ, âm thầm so sánh kẻ bi3n thái giết người tìm vui trong chuyện của mình với nữ quỷ trong chuyện của Nghiêm Kiệt. Số 3 thì lại run lẩy bẩy, đáy mắt đều là tuyệt vọng, gã tưởng tượng đến hình ảnh kia:
Sadako leo ra từ trong TV…
Ông lão đã phát hiện ý đồ của Nghiêm Kiệt, anh ta đang câu giờ! Nếu không phải nam sinh số 2 tranh trước, Nghiêm Kiệt căn bản sẽ không để người nào có cơ hội lên kể câu chuyện thứ tư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!