Gốc hoè cổ này hoàn toàn khớp với cây hoè trong trí nhớ Lâm Quát, duy nhất cành gốc có tới tám nhánh, đường kính mỗi cành gốc phải xấp xỉ tới 20cm. Thân trụ liên tục cao lên tới mười mấy mét mới ngừng lại, cao hơn rất nhiều so với trang viên biệt thự, mà biệt thự so với gốc hoè cổ giờ đây càng trở nên nhỏ bé vô cùng, trong màn đêm gốc hoè cổ giống như đang nhìn xuống người trong biệt thự.
Lâm Quát dù ở trên tầng cao nhất, muốn nhìn rõ toàn bộ cây hoè cổ cũng chẳng dễ dàng.
Lọt vào tầm mắt chỉ có vỏ cây nâu xám thô ráp, nhánh cây ngoằn ngoèo như rồng uốn lượn, vì trải qua ngàn năm gió sương lắng đọng, thân cây gồ ghề khô héo tạo thành vô số hốc cây lớn nhỏ, từ cửa sổ phòng Lâm Quát nhìn sang, những hốc cây này hệt như mắt mũi miệng khắc vào thân cây, hốc cấy ở vị trí mắt mang màu đen sì, dù trong phòng đèn đuốc sáng trưng cũng không sao nhìn đến đáy, mà hốc cây ở vị trí miệng thì vặn vẹo, trong tiếng gió kì dị như đang gào thét:
"Chi Chi, Chi Chi, Chi Chi."
Lâm Quát chửi thầm một tiếng, giờ cậu đã rõ ý nghĩa ⟨Câu Chuyện Hiện Thực⟩ là gì rồi. Câu chuyện hoá thật, người kể chuyện là bọn họ, phó bản thì hiện thực hoá câu chuyện đó.
Mà cho điểm là có ý gì, chỉ cần tra đến cùng cũng không khó đoán, nhưng tạm thời Lâm Quát không có thời gian suy xét cẩn thận, cậu mở toang cửa sổ, Cây hoè cổ đã dài đến ngay trước mắt, do có khá nhiều thân cành, Lâm Quát dễ dàng thuận cây leo xuống.
Ngay lúc cửa sổ mở ra, nhánh cây từ trên cao giáng xuống tựa như đã nhắm mục tiêu là cửa sổ phòng Lâm Chi, vươn dài vào phía trong. Lâm Quát đạp chân trên bệ cửa sổ đã chuẩn bị nhảy, nhưng thấy rõ tình cảnh này thoáng chốc khựng lại.
Người tham dự muốn trực diện chống lại quái vật trong phó bản, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, dù trứng gà có chọi đến vỡ nát cũng chẳng mảy may làm hòn đã tổn thương. Cũng giống như phó bản trước Lâm Quát gi ết chết Trương Sâm là bởi dựa vào mật mã tử vong của Trương Sâm.
Lâm Quát cắn môi, suy tính cấp tốc chuyển động. Phó bản này tên ⟨Câu Chuyện Hiện Thực⟩ chứ không phải ⟨Mật Mã Tử Vong⟩, nhưng lại chẳng mấy sai biệt, thực ra mật mã tử vong có thể coi như một loại uy hiếp trí mạng, điều này đã cung cấp mạch suy nghĩ cho Lâm Quát. Cậu quan sát gốc hoè ý định leo vào phòng Lâm Chi, kế đó quay người cầm lấy bao diêm trong phòng mình.
Ông lão không chỉ chuẩn bị phòng nghỉ thoải mái cho bọn họ, còn cung cấp cả đồ tráng miệng thơm ngon và nước uống ngọt mát. Vì không biết khách liệu có thói quen hút thuốc chăng, trên bàn trà trong mỗi phòng đều bày thuốc lá thượng hạng đắt tiền với gạt tàn tạo hình cao cấp, và cả… lửa.
Lâm Quát nghĩ rất đơn giản, gốc hoè cổ coi như hiện thực hoá thì vẫn là một cái cây, cây đại biểu gỗ, gỗ kỵ lửa.
Vấn đề là cây hoè quá lớn, thậm chí hết cả hộp diêm cũng không thể gây sát thương thực sự cho nó, vì thế Lâm Quát lấy hết diêm trong bao ra chia thành hai phần, sau hai lần quẹt cháy liền ném lên giường.
Để tăng tốc độ ga giường bắt lửa, Lâm Quát ném toàn bộ giấy vệ sinh trong phòng vào. Ánh lửa nháy mắt nuốt chửng thứ dẫn cháy cậu ném tới, rốt cuộc có xu hướng lớn dần, Lâm Quát chẳng kịp đợi thành cháy lớn đã mau chóng giật ga giường xuống, sải bước tới bên cửa sổ ném nó ra ngoài.
Ngọn lửa rực cháy phát sáng cả gian phòng, nhưng thời điểm Lâm Quát ném ra dường như không đủ mạnh, nhưng thật may vẫn có chút tác dụng.
Chạm phải lửa nóng thân cây co rụt lại, Lâm Quát chớp thời cơ thuận cành cây nhảy ra ngoài cửa sổ, theo đà trượt một đường từ lầu bốn xuống lầu hai, nhảy phắt vào phòng Lâm Chi.
"Lâm Chi."
Lâm Quát hô lên, trên nền đất toàn là cành cây khô mục, lại chẳng thấy Lâm Chi đâu. Lòng cậu thắt lại, hơi thở trở nên gấp gáp.
"Ca." Tiếng gọi yếu ớt của Lâm Chi truyền đến: "Em trốn trong gầm giường, em không sao."
Dứt lời cô nhóc định chui ra ngoài.
Lâm Quát rốt cuộc thở phào: "Đừng ra." Cậu không dám chắc, gốc hoè cổ sau khi thấy Lâm Chi liệu có hưng phấn tăng vọt mà không còn sợ lửa nóng, dù sao gốc hoè cổ bị hiện thực hoá là từ câu chuyện Lâm Chi đã kể mà hình thành.
Lâm Chi lập tức rụt lại, bất an nói: "Ca, anh… anh cẩn thận chút nha. Nếu thực sự không cứu được em thì đừng cứu, họ Lâm chúng ta không thể tuyệt hậu."
"Em im đi." Lâm Quát thoáng sững lại, chớp lúc cây hoè bị ngọn lửa cản trở ném tất cả vật dễ cháy trong phòng Lâm Chi ra. Ngay lúc cậu hành động bất ngờ nghe được tiếng động phát ra từ hướng cửa sổ phòng bên.
Kế tiếp cũng có đồ vật bị ném ra ngoài, chỉ là lực ném bên kia hơi yếu, ga giường và chăn còn cách xa ngọn lửa. Lâm Quát biết chắc là Giang Thăng, trên tay cậu vẫn cầm gối đầu, nhắm thẳng một vị trí đáp tới.
Gối đầu trở thành kết nối mở đường cho chất dẫn cháy của Giang Thăng rơi vào đám lửa. Ngọn lửa rốt cuộc bùng lớn, giữa trời đêm phát ra tiếng gió rít thê lương, tựa như gốc hoè gào khóc.
Toàn bộ đồ vật có thể cháy trong phòng đều bị Lâm Quát ném hết, Giang Thăng bên kia cũng tương tự vậy, lửa nóng cuối cùng cũng bùng lên cuốn lấy gốc hoè.
Ánh lửa hun đỏ rực trời đêm, tiếng gió thê lương càng lúc càng vang vọng. May thay qua hơn mười phút tiếng gào khóc suy yếu dần, gốc hoè hoàn toàn bị lửa lớn nuốt chửng.
Phòng Lâm Chi không còn cửa sổ che chắn, chỉ e lửa lan vào phòng, Lâm Quát hô gọi Lâm Chi ra: "Tới phòng Giang Thăng."
So với phòng cậu, bên phía Giang Thăng vẫn an toàn hơn, vì lửa thường cháy hướng lên.
Lâm Chi chui ra khỏi gầm giường, cả người chật vật, quanh cổ còn hằn đỏ một vòng dây quấn.
Lâm Quát quan sát cô nhóc, vừa đau lòng vừa lo sợ, nếu bản thân tới muộn chút thôi cậu không cách nào tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì, ngoài mặt không biểu hiện cũng chẳng nói thêm, chỉ bảo: "Đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!