Sau khi dòng chữ nhảy ra, kế đến là khâu thay đổi tiêu đề phòng livestream mà Lâm Quát đã dần quen thuộc. Cậu nghĩ nghĩ, không muốn thủy hữu thấy được livestream của mình, trước đó sở dĩ hấp dẫn nhiều khán giả tới vậy, khả năng người trong Vây Thành đều có chung một loại tâm lý ngược.
Tuy hiện giờ Lâm Quát rất hi vọng A Văn làm quản phòng của mình, nhưng nghĩ tới mỗi phó bản đều khiến A Văn tiêu tốn điểm tích lũy, cậu đành đ è xuống chút ý nghĩ kia trong lòng.
Từ việc cân nhắc không muốn khiến A Văn tiêu tốn điểm tích lũy, Lâm Quát đổi tiêu đề phòng livestream thành "không vào không phải người". Lâm Quát mải xem xét đến ngây ngẩn, cậu đã hiểu rõ được tâm lý thủy hữu, giờ thì tốt rồi, sẽ không có ai đến nữa đâu.
Thăng Thăng cũng sửa lại tiêu đề phòng livestream, vì để mẹ có thể nhanh chóng tìm ra livestream của mình trong Vây Thành, tiêu đề phòng livestream cậu bé viết chính là "Thăng Thăng".
Một cái tên "không vào không phải người", hoàn toàn gây khó chịu khi đập vào mắt thủy hữu.
Một cái tên "Thăng Thăng", thì hoàn toàn không có sức hấp dẫn.
Một lớn một nhỏ đều cực kỳ hài lòng bấm [Xác nhận thay đổi]
Qua giây lát, điện thoại cả hai cùng lúc "ting" một tiếng:
[⟨Câu Chuyện Hiện Thực⟩ tải xuống hoàn tất]
[⟨Câu Chuyện Hiện Thực⟩:
Số lượng người chơi: 13
Xếp hạng và loại hình trò chơi: Hai sao không giới hạn thời gian
Quy tắc trò chơi: Kể lại câu chuyện, tổng điểm xếp hạng ba người tham dự đứng đầu sống sót
Ban thưởng trò chơi: Tổng điểm hạng nhất: 800 điểm tích lũy, tổng điểm hạng hai: 500 điểm tích lũy, tổng điểm hạng ba: 300 điểm tích lũy. Người thể hiện xuất sắc trong phó bản tặng thưởng thêm]
Lâm Quát đọc quy tắc, từng trải qua phó bản ⟨Mật Mã Tử Vong⟩, cậu có chút PTSD*, vô thức đi tra xét quy tắc phó bản đến cùng, xem liệu có quy tắc nào bị ẩn hay bị mình bỏ qua hay không.
(*PTSD: Chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương)
Quy tắc trò chơi: Kể lại câu chuyện, tổng điểm xếp hạng ba người tham dự đứng đầu sống sót.
Đáp án là có.
Ai kể chuyện? Kể chuyện gì? Tổng điểm lại là sao?
Nghĩ tới đây, Lâm Quát tối sầm mặt, khi có tia sáng lần nữa ló rạng cậu phát hiện mình đang ở kẽ hở Vây Thành, Thăng Thăng chẳng thấy bên cạnh, Lâm Quát không rõ cậu bé đi đâu, nhưng cũng không lo lắng. Bằng kinh nghiệm qua hai phó bản, Lâm Quát bỏ điện thoại vào túi, không nhanh không chậm đi về phía trước.
Ước chừng mười phút, Lâm Quát đã thoát khỏi kẽ hở, chân trời nhỏ hẹp lộ ra toàn cảnh, dưới màn trời xanh thẳm vạn dặm không mây có một trang viên lẳng lặng đứng. Từ vị trí Lâm Quát nhìn sang, còn có thể thấy rõ trong trang viên trồng hoa hồng, và tầng tầng lớp lớp tường vi muôn hồng ngàn tím trên tường vách.
Lâm Quát khẽ nhíu mày, phong cách của biệt thự này so với trong ⟨Kẻ Xâm Nhập⟩ chênh lệch quá lớn, ⟨Câu Chuyện Hiện Thực⟩ xuất hiện trang viên này đã nói cho cậu biết, đây chính là một nơi giam lỏng không giới hạn, người tham dự có thể tùy ý ngắm hoa đi dạo.
Nhưng nơi này là Vây Thành, càng là bình thường thì càng quỷ dị.
Đáy lòng thầm đề cao cảnh giác, Lâm Quát lúc này mới tới gần trang viên. Vừa đi vài bước, Thăng Thăng gọi cậu ngay phía sau, đoán chừng Thăng Thăng cũng mới ra khỏi kẽ hở Vây Thành, Lâm Quát liền đứng lại chờ cậu bé, khi Thăng Thăng đã chạy đến trước mặt mình, hai người mới tiếp tục đi đến trang viên.
Thời điểm tới trước cổng sắt quả nhiên đã có người chờ. Lâm Quát nghe thấy tiếng khóc, âm thanh còn hơi quen tai, cậu đứng lại nhìn về phía âm thanh nọ.
Là một cô gái, đang ôm mặt kêu khóc: "Đây là nơi nào, tôi rõ ràng đang ngủ trưa trong nhà, tại sao vừa tỉnh dậy liền tới đây."
Có người không kiên nhẫn trả lời: "Lại là một người mới, người mới thứ tư, cũng không biết cái phó bản này kéo vào mấy người mới. Tôi giới thiệu lần cuối cùng, nơi này là Vây Thành, các người có thể coi nơi này thành một cái sân chơi, chỉ có vượt qua trò chơi mới có thể sống."
Lâm Quát mím môi, Thăng Thăng bên cạnh nhạy bén bắt được dị biến trên mặt cậu, liền cũng nhìn về phía đám người, sau đó lại chuyển tầm nhìn lên người Lâm Quát: "Anh Lâm Quát, anh biết chị ấy sao?"
Lâm Quát nói "ừm", người đang khóc chính là Lý Nhất Nam, không đúng, tên thật của cô là Trương Mộng Nam.
Trương Mộng Nam sau khi nghe giải thích thì càng khóc mãnh liệt: "Vây Thành? Phó bản? Trò chơi? Nghĩa là gì chứ! Tôi muốn về nhà, tôi không muốn chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!