Lâm Quát thoáng thở ra, tận đáy lòng cậu cảm thấy trò chuyện cùng A Văn thực sự rất nhẹ nhõm và dễ chịu. Nhân cách phụ cũng không thừa hưởng trí tuệ Tà Thần, lúc nói chuyện kiểu gì cũng lộ ra manh mối, vừa rồi nó nói "bọn chúng", nói cách khác trong phòng này ngoài Trương Sâm còn có bóng đen.
Điều kiện hạn chế của bóng đen là "không thể xuất hiện dưới tầm mắt con người", nếu gọi video với A Văn, vừa khéo chạm vào điều kiện hạn chế này.
Nhân cách phụ ảo não không thôi: "Tôi hơi muốn thừa nhận cái biệt danh "tàn thứ phẩm" này rồi, chỉ vài giờ gặp mặt cậu tôi đã lỡ miệng tiết lộ quá nhiều manh mối. Nhưng cậu có thể nghĩ ra cách này tôi thực cạn lời, thế nhưng hôm qua bóng đen từng xuất hiện tại phòng livestream đó… à, kết luận này của cậu tuy miễn cưỡng nhưng cũng không tệ."
Thủy hữu phòng livestream quả thực có thể nhìn thấy bóng đen, nhưng tầm nhìn của bọn họ không có tác dụng với nó. Bây giờ A Văn tham dự bằng cách gọi video, giống như dùng phòng livestream của phó bản cấp thấp có thể chứng minh mình liệu có phải quỷ, Lâm Quát dùng lại bug quy tắc này.
Thịnh Văn đương nhiên hiểu.
Có điều, phòng Thịnh Văn còn tối hơn phòng Trương Sâm, tạm thời hắn chưa tự tin lộ mặt cho Lâm Quát nhìn.
Sớm biết trước đã không dùng hình phạt "kề gối tâm sự" với nhóc streamer, lòng chưa thấy phiền, ngược lại thể xác chịu tội. Thịnh Văn nói: "Em xem ca ca, ca ca… cẩn thận."
Mưa đạn phòng livestream khựng lại n giây, thủy hữu xem livestream cũng câm nín n giây:
[Ai đây?]
[Không phải "Cơn Gió Ngọt Ngào" chứ?]
["Cơn Gió Ngọt Ngào" là đàn ông sao? Đờ mờ]
[Tôi lúc đầu hồi hộp lắm đó, cảm ơn "Cơn Gió Ngọt Ngào", khiến tâm trạng tôi phức tạp hơn rồi]
[Này có gì phức tạp, "Cơn Gió Ngọt Ngào" thực sự thành công cụ hình người rồi.]
Lâm Quát không biết diễn biến phòng livestream, tay cậu nắm điện thoại, từng bước tiến vào trong.
Trong nhà Trương Sâm không khác phòng giám sát, vài màn hình theo dõi thi thoảng còn có bóng người nhốn nháo, máy tính cũng có tới hai ba cái. Trên một màn hình ngay trước mắt Lâm Quát hiển thị dòng code cậu xem không hiểu, chỉ biết rất lợi hại, dưới đất còn rải rác đầy vỏ hộp chuyển phát nhanh, mượn ánh sáng ngoài hành lang còn có thể trông thấy họ tên dán trên đó, chính là họ tên Lâm Quát, đằng sau còn kèm theo một dòng chữ nhỏ: "Nhìn bên trái cậu."
Lâm Quát nhìn qua trái, trong bóng tối Trương Sâm nhe răng cười lên, tay nắm gậy gỗ hung hăng đánh tới Lâm Quát, Lâm Quát sớm đã phòng bị, biết Trương Sâm sức yếu còn sắp tiến vào trạng thái ngủ say, cậu trực tiếp dùng tay đỡ đòn đánh lén trong bóng tối.
Sau đó dễ dàng đoạt lấy cây gậy trong tay Trương Sâm, nắm được nó rồi, Lâm Quát mới biết cây gậy này to dài bao nhiêu, xem ra Trương Sâm theo dõi thấy kích được Lâm Quát rồi liền cố ý mở cửa nhà mình ra, tính toán muốn dụ cậu đến, sau đó đánh ngất cậu chờ tới 0 giờ nhằm loại trừ mật mã tử vong mới.
Lâm Quát không do dự lâu, đoạt lấy cây gậy xong lập tức đánh trả, một gậy này giáng xuống chính cậu cũng không tính ra độ lực, chỉ cảm thấy hổ khẩu* rung lên.
*Hổ khẩu: khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ
"Rầm" một cái, trong bóng tối có tiếng đổ ngã, còn cuộn lên dòng khí lúc vang lên âm thanh, dòng khí thổi bay góc áo Lâm Quát.
Cậu xoay người đóng cửa lại, kế đó tìm công tắc mở đèn trên tường.
Tách—
Căn phòng rốt cuộc sáng bừng lên, Lâm Quát hơi híp mắt, chờ bản thân thích ứng cường độ ánh sáng xong mới qua xem Trương Sâm.
Trương Sâm chịu một gậy này của Lâm Quát co quắp dưới đất, gã bị cậu đánh lõm cả đầu, trên người lại không có bất cứ vết máu nào. Cơ bắp toàn thân chịu một gậy cứ thế vặn vẹo co quắp, mà bản thân gã dường như không cảm nhận được đau đớn, con ngươi trong hốc mắt chuyển động, há miệng giận dữ nói: "Tại sao! Tại sao lại nhìn bên trái!"
Lâm Quát liếc gã, đá hộp chuyển phát nhanh dưới chân qua, ý là, không phải nghe cậu sao?
Trương Sâm cực kỳ phẫn nộ: "Không, cậu là người thông minh, chẳng lẽ không đề phòng tôi sao? Chẳng lẽ mẹ chưa dạy cậu không nên tùy tiện tin tưởng người khác sao?"
Lâm Quát tối sầm mặt, sau đó lộ ngay dao phay trong tay.
Trương Sâm: "..."
"Ngại quá." Lâm Quát mấp máy môi, đồng tử giăng kín sương mù: "Mẹ tôi mất sớm, còn chưa kịp dạy tôi."
Trong video call truyền đến tiếng hô hấp rất nhẹ, Thịnh Văn hơi nhói lòng, thầm nghĩ: Không sao, sau này tôi sẽ dạy cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!