Kít kít kít…
Tiếng móng tay cào lên mặt gỗ xuyên qua cánh cửa, sắc mặt Lý Nhất Nam và Tiểu Vũ đã không thể dùng khó coi để hình dung, cảm xúc ngổn ngang chồng chất trong lòng mấy ngày qua đạt tới giới hạn, trời mới biết hai cô gái có thể trải qua nó bằng cách nào.
Mà giờ đây, tia sáng thắng cuộc rõ ràng gần trong gang tấc chợt biến thành cảnh tượng hão huyền, mặc kệ là "hi vọng càng lớn thất vọng càng nhiều" hay là "tôi sẽ chịu đựng được bóng tối, nếu tôi chưa từng nhìn thấy ánh sáng", đều không đủ để bộc lộ cõi lòng bọn cô lúc này.
"Đại lão… Lương Tư Hồng… hình như anh ta xảy ra chuyện rồi…" từ đầu đến cuối Lý Nhất Nam đều nhắm mắt lại, tưởng chừng làm vậy có thể lừa mình dối người che dấu sự thật rằng bản thân đang ở trong hiểm cảnh.
Lương Tư Hồng xảy ra chuyện, đồng nghĩa tầng một cũng không an toàn, coi như may mắn sống sót vượt qua đêm thứ tư, vậy một đêm cuối cùng thì thế nào? Bọn cô phải làm sao để vượt qua được?
Trong ba người chỉ có trạng thái của Lâm Quát coi là bình tĩnh nhất, nhưng cũng không được tính dễ nhìn.
Vì bản thân cậu luôn tản ra một loại cảm giác xa cách, khiến sắc mặt càng thêm ảm đạm.
"Lương Tư Hồng." Lâm Quát lạnh lùng lên tiếng: "Đừng giả thần giả quỷ."
Tếng cào cửa khựng lại giây lát, tiếp đó càng dùng sức hơn, tạo ra âm vang đâm vào màng nhĩ, khiến người cực kì khó chịu.
Lý Nhất Nam sững sờ: "Đại lão, anh là… có ý gì?"
Tiểu Vũ cũng hốt hoảng nhìn Lâm Quát.
m giọng Lâm Quát càng lạnh xuống mấy độ: "Vai trò của NPC là quản gia, bữa sáng mấy ngày qua đều do ông ta chuẩn bị, một người thường xuyên xuống bếp làm sao giữ được móng tay."
Tiếng cào cửa im bặt.
Lâm Quát chất vấn bằng giọng điệu chẳng mấy bình thường: "Anh muốn làm gì?"
Hai nữ sinh không hẹn cùng nhìn khoá vào cửa gỗ, đôi bên cách một tấm cửa đều im lặng nửa ngày, lâu sau mới truyền đến tiếng Lương Tư Hồng cười khẽ: "Lâm Quát, cậu thực sự rất mạnh, nếu cậu có thể sống sót ra khỏi phó bản này, tôi tin chắc cậu sẽ trực tiếp từ kẽ hở Vây Thành đến được khu thành trên.
Lâm Quát không rảnh nói nhảm với Lương Tư Hồng, từ lúc xuống dưới cậu vẫn luôn chú ý nghe ngóng động tĩnh tầng hai, xác định mình không hề nghe nhầm, tiếng loạt xoạt trên đó đang ngày càng tăng thêm.
Nghe được giọng của Lương Tư Hồng, Lý Nhất Nam vội vàng nói: "Mau mở cửa! Hiện tại tầng hai vẫn chưa phát hiện chúng tôi xuống đây, anh còn đợi…"
Nói được nửa chừng, Lý Nhất Nam bỗng nhiên im bặt, một loại suy đoán không mấy tốt đẹp xoay chuyển trong đầu cô.
Nhưng Lương Tư Hồng đã khẳng định suy đoán đó: "Thực có lỗi, tạm thời tôi không thể mở cửa cho mọi người."
Tiểu Vũ phẫn nộ đập cửa: "Anh điên rồi! Mọi người đã giao hẹn cẩn thận! Lâm Quát tới tầng ba tìm manh mối, tôi và Lý Nhất Nam ở tầng hai câu kéo thời gian, anh dựa vào cái gì nói đổi ý liền đổi ý! Anh lúc đó đã vỗ ngực cam đoan thế nào, con mẹ nó anh đều quên hết sao?! Con mẹ nó anh có phải là đàn ông hay không, đồ hèn, anh là đồ hèn!"
Lâm Quát đưa mắt ra hiệu cho Lý Nhất Nam, muốn cô ngăn Tiểu Vũ lại, vật ở tầng hai đang dần thức tỉnh, tiếng đập cửa và tiếng chửi rủa vang vọng như thế khó đảm bảo không hấp dẫn bọn chúng tới.
"Tôi không nói muốn đổi ý, tôi chỉ tạm thời không thể mở cửa thôi." So với sự nhớn nhác bên này cửa, ngữ điệu Lương Tư Hồng bên kia lại không hề gấp gáp như vậy: "Tôi ở tầng một có phát hiện, phát hiện này đối với tôi rất quan trọng, đồng thời cũng liên quan đến việc muốn mở cửa cho mọi người hay không."
"Là… cái gì?" Lý Nhất Nam hỏi.
Lương Tư Hồng: "Lâm Quát, chúng ta trao đổi manh mối đi."
Lý Nhất Nam không khỏi hướng ánh mắt về phía Lâm Quát.
Lâm Quát: "Tránh ra đi." Nói xong chỉ chỉ cửa.
Toàn thân Lâm Quát đều tản ra ý lạnh, Lý Nhất Nam theo lời mau chóng lùi về phía sau, bất chợt nhớ ra điều gì, lại tiến lên kéo lấy Tiểu Vũ đang đứng ngay sát cửa.
Hai nữ sinh vừa lui, Lâm Quát nhấc chân, đạp ngay một cước.
Rầm—
Lâm Quát dáng cao, một cước này vừa vặn đá vào khóa cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!