Chương 136: trình trốn thoát • Thả mồi câu cá

Hình ảnh chuyển sang người khác, Lâm Quát nhanh chóng thu mắt, không phát giác ý cười cưng chiều bên môi chậm rãi nhạt đi. 

Nhân viên công tác bắt được điểm này, tò mò hỏi: "Không lưu tâm thân phận của những người khác sao?" 

Lâm Quát nghe hỏi, hơi mờ mịt nhìn lên màn hình. Nhân viên công tác lại tưởng cậu không nghe rõ bèn nhắc lại. Lâm Quát lúc này mới nói: "Ngoài 'cừu' ra những thân phận khắc có lẽ vô dụng." 

Nhân viên nghẹn luôn câu sau trong họng, đạo diễn đang quan sát màn hình nhỏ cũng sững sờ, xoay người nhìn ổ nhân viên: "Mấy đứa tiết lộ nội dung cho cậu ấy hả?" 

Người phụ trách vội hô: "Không có." 

Đạo diễn tiếp tục xem, quanh thân thanh niên trên màn hình toát ra khí chất bình tĩnh điềm đạm: "Thế làm sao cậu ấy biết manh mối này, có phải chú mày lỡ miệng không?" 

Dù sao rất nhiều nhân viên đã thấy người phụ trách nói chuyện với Lâm Quát và Thịnh Văn trước buổi ghi hình. Người phụ trách liền nâng tay thề thốt: "Sao có thể, em sao ẩu thế được." 

Đạo diễn cổ quái liếc người phụ trách, lại chuyển tầm mắt xuống màn hình. Nhìn hai giây, lại bảo nhân viên công tác hỏi thí sinh này quá trình suy ra manh mối kia. 

Nhân viên công tác liền theo lệnh: "Sao lại nói vậy?" 

Lâm Quát đáp: "Đơn giản thôi, mấy người tiết lộ thân phận khác cho tôi, đặc biệt là 'chú bé chăn cừu', thế còn gì là điểm nhấn, vậy nên nhất định thân phận có thể thay đổi." 

Toàn thể nhân viên công tác nín thinh. 

Moá nó, dùng góc độ 'điểm nhấn' để suy nghĩ là vấn đề bọn họ vốn không nghĩ đến! Tốn công người ta rải sẵn bao nhiêu manh mối, giờ cái cậu này đến một manh mối cũng chưa đụng đã phát hiện ra bọn họ cố ý đáp bom khói, này còn chơi quái gì! 

Lâm Quát nhìn ra biểu cảm của họ, chợt nhận thấy bản thân nói sai, vì thế bèn chữa miệng: "Tôi chỉ đoán thôi, suy đoán của tôi thường không chính xác." 

Ban tổ chức: "..." 

Hòng vớt lại mặt mũi, nhân viên công tác lên tiếng hỏi cậu: "Còn suy đoán khác không?" 

Bọn họ dự định làm một đoạn so sánh hậu kỳ, lấy suy đoán của Lâm Quát so với sự thật, nhằm chứng minh độ khó của Escape Room này xác thực là do các biên kịch thảo luận bao ngày mới nghĩ ra. 

Lâm Quát đáp: "Hết rồi." 

Nhân viên công tác: "Mặt cậu bảo có." 

Lâm Quát: "... Được thôi." 

Lâm Quát vốn định chém bừa, cơ mà cậu thật sự không giỏi nói dối, đành lựa hai phát hiện đơn giản nói: "'Chú bé chăn cừu' hẳn có nhiệm vụ riêng." 

Tuy cậu thấy hình ảnh của những người khác, nhưng nội dung nhạy cảm đến tai cậu đã bị xử lý tắt tiếng. 

Nhân viên công tác run lòng: "Ờ... Đoán được cụ thể là gì không?" 

Lâm Quát nói: "Lừa dân làng." Ngừng một chút, cậu dần mải mê với suy nghĩ riêng: "Dân làng chắc có phân tốt xấu, nhiệm vụ chính của 'chú bé chăn cừu' là phân biệt biệt thân phận tốt xấu của dân làng, sau đó dùng kỹ năng của mình lừa dân làng xấu." 

"..." Ban tổ chức lại lần nữa trầm mặc. 

Lâm Quát chủ động tiếp: "Suy đoán này dựa trên câu chuyện ngụ ngôn 《 Sói Tới Rồi 》." 

《 Sói Tới Rồi 》 muốn dạy thế nhân đạo lý con người chớ nên nói dối, nếu nói dối thường xuyên vậy sau này dẫu nói thật cũng chẳng có ai tin. 

Ban tổ chức dựa theo bản gốc của câu chuyện ngụ ngôn này, tương tự phát triển thành phó bản... Lâm Quát âm thầm gạch bỏ hai từ phó bản sửa thành thoát khỏi mật thất. Rốt cuộc trăm khoanh vẫn quanh một đốm, nhân vật 'chú bé chăn cừu' chắc chắn phải giữ nguyên, nhưng dù sao đây là một gameshow phát trên TV, không thể nào tuyên truyền tam quan kiểu vậy, thế nên sự lừa gạt của 'chú bé chăn cừu' hoặc là lời nói dối thiện ý, hoặc chính là dùng lời nói dối để trừng ác dương thiện. 

Xác định giá trị quan, khâu phân biệt dân làng tốt xấu còn có thể tạo được muôn vàn tiếng cười và điểm nhấn. 

Đơn giản giải thích suy đoán xong, Lâm Quát mở thẻ nói: "Trên người 'cừu' chắc có rất nhiều manh mối, tôi nghĩ manh mối ấy là..." 

"Đại lão." Nhân viên công tác sửa vội xưng hô: "Chừa chút mặt mũi đi." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!