- Chúa tể sơn lâm tiến đến bên giếng nước và nhìn xuống dưới. Chị đố các em chú hổ sẽ thấy gì trên mặt nước?
Đám trẻ đang chăm chú nghe chuyện bỗng sôi nổi lên hẳn. Không gian yên tĩnh bỗng bị tiếng hò reo xé toạt. "Em" "Em nè chị" "Em biết nè chị"... Bọn trẻ cố gắng đưa tay thật cao để tôi có thể nhìn thấy, có em còn đứng cả lên ghế.
- Mời em.
Tôi mời một cô bé trông khá xinh. Mái tóc cam xù của cô bé khiến tôi ấn tượng.
- Dạ theo em bạn hổ sẽ thấy lá cây vì giếng ở trong rừng nên sẽ có là cây rụng xuống.
Chất giọng ngọt lịm có thể khiến con tim người ta tan chảy.
- Hợp lý nhưng chưa phải đáp án đúng. Em vẫn được thưởng.
Ngọc Hạnh đứng kế bên đưa cho em ấy một túi bánh kẹo được gói bằng giấy có hoa văn dễ thương.
- Cảm ơn hai chị.
Cô bé vui vẻ chạy về chỗ ngồi, tay luôn nâng niu gói quà.
- Đáp án là con hổ ngu xuẩn đó sẽ nhìn thấy mặt của nó vì nước phản chiếu hình ảnh của nó, có vậy thôi cũng đố.
Tôi nhìn theo hướng phát ra giọng nói lạnh lùng đấy. Thì ra là một cậu bé khoảng 7-8 tuổi nhưng có vẻ khá chững chạc đang đứng khoanh tay dựa lưng vào tường. Hmm dáng vẻ này giống như....
*Vài phút hồi tưởng*
Một ngày mưa to gió lớn, sóng gió bão tố, hồng nhan bạc phận. Có gì đó sai sai nhưng thôi không sao. Hôm đó tôi đi bộ và không mang theo ô nên đành ở lại trường đợi hết mưa.
- Tiểu Duyên nè, cậu có muốn về chung với tớ không?
- Chú Quân (tên của tài xế riêng của gia đình Ngọc Hạnh) đến đón cậu rồi à.
- Không, Vũ ca ca muốn tớ về chung với cậu ấy.
- Vậy thôi cậu về đi.
Ngọc Hạnh hí ha hí hửng tạm biệt tôi rồi chạy xuống tầng trệt chỗ Thiên Hoàng đang đợi bỏ tôi một mình.
- Aaaaaaa, ước gì tắm mưa không bị ướt.
Tôi đưa hai tay lên trời la lớn. Tôi dám làm thế vì tôi biết trong trường chẳng còn ai nữa.
- Tắm mà không ướt thì gọi là tắm sao?
What??? Tôi tưởng trong trường chỉ còn tôi chứ. Chẳng lẽ.....
- Cậu ngốc thật!
Tự nhủ bản thân phải giữ bình tĩnh vì giọng nói này khá quen. Tôi từ từ quay đầu về phía phát ra giọng nói. Lâm Kha đang đứng khoanh tay, dựa lưng vào tường, ngước mặt lên nhìn tôi.
- Haha, sao cậu trông có vẻ đang sợ
- Tại cậu đấy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đi lan can đứng.
Lâm Kha cũng đi theo đứng kế bên tôi.
- Tôi làm gì cậu đâu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!