Chương 9: (Vô Đề)

Giai Kỳ đã có chiếc nhẫn đầu tiên trong đời mình, chiếc nhẫn bạch kim nho nhỏ, không có một hoa văn nào, kiểu dáng đơn giản nhất mộc mạc nhất. Bởi vì không phải là hàng hiệu, mà ngày đó giá vàng còn tương đối thấp nên cũng không quá mấy trăm tệ, là Mạnh Hòa Bình dùng tiền trợ cấp của anh để mua. Hóa ra buổi chiều anh đi mua cái này, anh giúp cô

đeo chiếc nhẫn lên tay, ngón tay cô rất mảnh khảnh, , ai biết được rằng

cỡ mà cửa hàng giới thiệu cho Mạnh Hòa Bình vẫn hơi to hơn một chút,

Mạnh Hòa Bình nói: "Hay là anh mang đến cửa hàng để đổi lấy cái khác,

người ta nói có thể đổi được." Nhưng Giai Kỳ lắc đầu:" Em muốn cái này,

lấy sợi len quấn vào là được."

Mạnh Hòa Bình nói: "Như thế không đẹp."

Giai Kỳ mỉm cười rạng rỡ: "Em không cần đẹp, em muốn cái này."

Chiếc nhẫn đó cô lấy sợi len đỏ tỷ mỉ cẩn thận cuốn một nửa vòng,

đúng là không đẹp lắm, giống như nhẫn vàng các bà cụ ngày xưa hay đeo.

Trong thị trấn Đông Phố quê cô, Giai Kỳ thường nhìn thấy người ta ngồi

trên ghế mây bên bờ sông sưởi nắng, híp đôi mắt lại nghe kịch Thiệu Hưng trong chiếc máy thu âm. Các bà cụ tóc bạc trắng khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn vàng đã đen sỉn, lấy sợi len quấn

quanh, ngay cả sợi len cũng đã thấm đẫm quá nhiều phong trần của năm

tháng. Nhưng Giai Kỳ lại thích vô cùng, đó chính là sự tồn tại mãi mãi

với thời gian đời này kiếp này, chiến tranh hoạn nạn xa cách đau thương

hơn nữa, vẫn gìn giữ lại, trở thành ký ức của thời gian, dường như vĩnh

hằng.

Giai Kỳ vẫn không hề biết chuyện Mạnh Hòa Bình cãi nhau với gia đình, chỉ biết rằng anh đổi một công ty thực tập khác, công việc rất vất vả,

thường không có thời gian nghỉ ngơi.

Có một lần cô nhớ ra hỏi anh: "Gần đây tại sao không về Thẩm Dương?"

Mạnh Hòa Bình đang ăn phở bò, gần đây khuôn mặt anh cũng gầy đi, Giai Kỳ nhìn anh thấy xót xa, anh chỉ cúi đầu ăn phở: "Mệt, lười về."

Anh thật sự rất mệt, bởi vì làm công việc kỹ thuật, khi tăng ca

thường cũng làm liên tục. Hai tháng sau đổi một công ty khác, cũng không ký hợp đồng chính thức, nhưng lương cao hơn một chút, bởi vì đã tốt

nghiệp nên không được ở ký túc xá, do đó thuê một căn phòng ở khu vực

ngã tư gần công ty.

Hôm thứ 7 chuyển nhà Giai Kỳ giúp anh dọn dẹp, hai người lấy giấy gấp thành mũ đội lên đầu để tránh bụi. Giai Kỳ phụ trách dọn dẹp đồ đạc

linh tinh, còn Mạnh Hòa Bình phụ trách vệ sinh tường nhà, đứng trên ghế

cầm chiếc chổi lông gà quét đi nhưng bụi ở góc tường, Giai Kỳ nghe thấy

tiếng Mạnh Hòa Bình vừa làm việc vừa huýt sáo, huýt bài "Tôi là ngươi

quét vôi", Giai Kỳ nhớ đến đã học bài hát đó hồi mẫu giáo, không kìm

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!