Sau đó cô mới cảm thấy thấy mình đã nghĩ sai, bởi vì ngay cả lúc ăn cơm cô với Nguyễn Chính Đông cũng vẫn đấu khẩu.
Chỉ vì chuyện ăn gì, mà hai người cũng tranh cãi cả đường. Cô muốn ăn lẩu nhúng, Nguyễn Chính Đông lại nhất định muốn ăn cháo: "Bệnh nhân nên ăn những thứ thanh đạm." Giai Kỳ vốn cho rằng lại đi đến một nơi đắt
muốn chết, ai biết được anh ta lái xe rẽ đến mấy khúc ngoặt, lượn đi
lượn lại qua bao nhiêu con đường nghiêng, càng đi càng hẹp, rẽ liên tục
khiến cô loạn hết lên, ngay cả đông tây nam bắc cũng không phân biệt
được nữa, rồi mới dừng lại ở một ngõ phố, nói với cô: "Đi vào trong đi,
xe không đi vào được." Cô tự mình xuống xe, nghi ngờ nhìn quanh, mặc dù
có đèn đường nhưng nhìn cái ngõ chật hẹp, giống như là một ngõ nhỏ bình
thường nhất, nhìn thấy nào cũng không giống một nơi sâu thẳm tĩnh mịch
phải đi qua nhiều khúc quanh, Anh lại giục cô: "Đi nhanh lên, muộn quá
người ta đóng của mất."
Đối xử với bệnh nhân mà chẳng dịu dàng gì hết, Giai Kỳ đi cùng anh
từng bước từng bước vào trong, đi thẳng đến một ngôi nhà tứ hợp viện,
mới nhìn thấy một cái biển hiệu nhỏ, bên trên chỉ viết ba chữ: "Cháo
Quảng Châu."
Cháo cá lọc xương trứng muối nóng hổi, gạo đã sớm được nấu đến độ
tuyệt vời, thơm không thể tả. Giai Kỳ ăn cháo, l mồ hôi ấm tấm trên chiếc áo ba lỗ, ngay cả mũi cũng thở ra hơi, thoải mái cả người. Nguyễn Chính Đông ăn một bát cháo trắng, dưới ánh đèn chỉ nhìn thấy gạo nếp ấm tỏa
hương thơm ngọt. Trong phòng đều là nhà kiểu nhà ở hộ gia đình, trong
ngoài tất cả chỉ có ba cái bàn, nhưng lại ngồi đầy hơn 10 người khách
đến ăn cháo, mỗi người đều cầm bát cháo ăn đến vã mồ hôi. Cô không kìm
được cảm than: "Chỗ như thế này mà cũng tìm được, anh quả thật không
phải kén ăn mức bình thường."
Nguyễn Chính Đông dường như lười không muốn nói, cũng chỉ ăn cháo
trắng của mình. Đúng lúc đó ông chủ đi ra, thực khách hình như đều quen
biết, sôi nổi đến chào anh, gọi anh là "Lão Mạch.". Lão Mạch khoảng hơn
30 tuổi, không hiều vì sao lại bị gọi là "Lão". Anh cắt đầu cua, tướng
mạo tuấn tú, đuôi lông mày bên trái có một vết sẹo, nhưng không rõ lắm,
mặc một bộ quần áo kiểu Trung Quốc màu đen được cắt may rất đẹp, tăng
thêm phần nho nhã, bởi vì còn trẻ nên trông không giống một ông chủ tiệm cháo, mà giống như một họa sỹ hoặc là một người trong giới nghệ thuật
hơn. Nhưng trong cách cư xử lại mờ hồ lộ ra một sự lỗi lạc, chắp tay sau lưng mỉm cười nói chuyện với Nguyễn Chính Đông: "Ồ, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu không đến một mình đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!