Giai Kỳ không ngủ được, hôm sau đi làm với đôi mắt thâm quầng, công
ty lại nhận chụp hình quảng cáo cho đài truyền hình, Giai Kỳ phải ở hiện trường, đứng lúc gặp Nguyễn Giang Tây ở hành lang
Cô mặc một bộ quần áo toát ra khí chất cao quý, vạt áo có đính ngọc
trai đen trước ngực kiểu dáng độc đáo làm tôn lên vẻ sang trọng đoan
trang, đôi mắt như giọt nước, đẹp đẽ trong vắt đến mức có thể soi gương, rất thân thiện với Giai Kỳ: "Sau khi xong việc xuống dưới lầu uống cafe nhé?"
Giai Kỳ đồng ý
Kết quả là hai người lại chạy đến cửa hàng nhỏ gần đó ăn hoa quả
lạnh, giống như là bạn cùng phòng thời đại học, buổi trưa nắng gắt chói
chang, mỗi người một cốc đá bào chất đầy hoa quả sặc sỡ, trong không khí có mùi thơm của mật ong, lười nhác nhưng hạnh phúc, làm cho con người
ta ngay cả đến nói chuyện cũng bất giác trở nên chậm lại.
Ở một góc độ nào đó Nguyễn Giang Tây có điểm giống với Nguyễn Chính
Đông, ăn phải đào liền nhẹ nhàng nheo mắt lại, nhấp nhấp khóe miệng,
giống như là một con mèo.
Cô nói rất nhiều chuyện linh tinh cho Giai Kỳ nghe: "Hồi nhỏ anh trai tôi rất nghịch, leo trèo nghịch ngợm không có chuyện xấu gì là không
làm, anh ấy cùng Hòa Bình là hai đứa trẻ nghịch ngợm có tiếng. Ban ngày
khi mà xe không đậu trong bãi để xe, đều để dưới mấy cái bóng cây ở
ngoài sân vận động. Giữa trưa , mọi người đều đang ngủ trưa, hai người
bọn họ cầm thùng đi múc cát, đổ hết cát vào ống xả của cả một hàng xe.
Đến buổi chiều, các lái xe lên xe khởi động máy, phù phù hai tiếng, toàn bộ dập tắt lửa nằm bò về phía trước. Còn tưởng rằng có kẻ cố ý phá
hoại, sau đó người của đội cảnh vệ đến mang theo cả chó nghiệp vụ, lúc
đó mới biết tất cả các ống xả đã bị tắc hết, báo cáo lên trên, cha tôi
tức giận quát tháo, nói rằng không thể là người khác được chắc chắn là
Nguyễn Chính Đông và Mạnh Hòa Bình hai tên tiểu quỷ đó. Hôm đó anh trai
tôi bị cha đánh một trận, chỉ vì chuyện này mà ông nội tôi giận cha tôi
mấy ngày liền không thèm để ý đến bố. Anh trai tôi được ông nội cưng
chiều, sau này lúc ông nội qua đời, anh trai tôi ở nước ngoài, lúc về
đến nơi thì đã muộn. Trong đời tôi đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy
khóc, chính là trước giường bệnh của ông, nắm chặt tay ông không chịu
buông. Rất nhiều người khuyên, khuyên đến lúc cần phải thay quần áo cho
ông, anh ấy vẫn liều sống liều chết cũng không để cho người ta mang ông
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!