Chương 4: (Vô Đề)

Giai Kỳ không dám nói với Từ Thời Phong, mùa xuân năm nay cô đi ra

sân bay đón người, đã từng nhìn thấy Lục An Kỳ ở đại sảnh sân bay.

Cũng có thể người đó không phải Lục An Kỳ, có lẽ là do cô nhận nhầm

người, nhưng quả thật rất giống An Kỳ, dáng người vẫn đẹp như thế, nổi

bật hẳn lên trong đoàn người. Mái tóc dài đã cắt ngắn, rất nhiều những

lọn tóc xoăn xoăn ở trên đầu, làm nền cho một đôi mắt long lanh, ngược

lại cảm thấy rất trẻ trung, giống như là một con búp bê. Đi bên cạnh cô

là một anh chàng người Bắc Âu tuấn tú cao lớn, bận rộn với đống hành lý

to đùng và một đôi song sinh nam rất dễ thương

Hai đứa bé lai song sinh có một mái tóc xoăn tự nhiên giống An Kỳ,

đôi mắt đen tuyền sáng long lanh như đa quý, hai đứa trẻ ngồi trong xe

nôi tu bình sữa, ồn ào, mút ngón tay, vừa hôn đối phương lại vừa đánh

nhau, rồi sau đó đồng thời khóc lớn

An Kỳ dịu dàng an ủi một đứa, đứa còn lại nắm lấy vạt áo cô, bi ba bi bô gọi " MAMA". Cô cười, hôn lần lượt cả hai đứa, hai đứa trẻ lai xinh

đẹp cuối cùng cũng yên lặng, mỗi đứa ngậm một bình sữa ngó ngang ngó

dọc. Cha của chúng mỉm cười hôn lên trán của vợ, nhẹ nhang nói chuyện

với cô.

Cuối cùng Giai Kỳ cũng không đi lên làm phiền bọn họ, cô chỉ đứng nhìn từ xa, nhìn nghi hoặc không nói gì.

Đêm hôm đó Giai Kỳ nằm mơ, cô mơ thấy một buổi chiều thu quang đãng,

những cây ngô đồng Pháp bên ngoài căn phòng rơi từng chiếc từng chiếc lá lớn, Sướng Nguyên Nguyên vẫn còn nói chuyện liên miên với Mỹ Vân, ngoài hành lang có một ai đó đang sột soạt tháo giầy?? Đi lại đó, rèm cửa bị

gió thổi tung bay, ánh nắng chiếu xuống mặt đất. Xa xa có người đang

huýt sáo, giai điệu từng đợt ngắt quãng, không nghe ra được là bài gì.

Những âm thanh, những không gian quen thuộc đó làm cho Giai Kỳ cảm thấy

yên bình, còn phiền não lớn nhất trong cuộc đời chỉ là tuần sau phải

kiểm tra môn đọc tiếng Tây Ban Nha.

Từ sau khi chia tay, Giai Kỳ chưa bao giờ mơ thấy Mạnh Hòa Bình, có lẽ là không có duyên phận.

Thực ra lúc đầu cũng coi như là có duyên đi, bời vì anh vốn không học cùng trường với cô, còn cô mới học năm hai, anh lại mới về nước không

lâu. Buổi vũ hội đó là do anh bị một người bạn học cao học lôi đi, ai

biết được mấy hôm sau đó, một người bạn khác mời dự tiệc sinh nhật, hai

người lại gặp nhau trên cùng một bàn ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!